[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 9.2

Bị Tuyển Giai Phu

Dịch giả & Biên tập: Hoa Sơn Trà

Chương 9
~ Part 2 ~

“…” Cô lại im lặng. Một cái bẫy âm hiểm như vậy, không cần nghĩ cũng biết là do anh sắp đặt, “Vậy đã tìm thấy nội gian chưa?”

Vi Hữu Thư thở dài, “Thật đáng tiếc, cuối cùng chỉ có thể thu nhỏ phạm vi, tập trung được bốn nhân viên, nhưng không trực tiếp bắt được hung thủ.”

“Vậy sao?” Cô nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc, cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng lắm, giống như một bức tranh bị thiếu khuyết, làm cô không thể xâu chuỗi cả sự kiện lại, “Nhưng nếu em không có quan hệ gì với Lý Tuấn Gia, vì sao hắn lại gây sự với em?”

“Có lẽ hắn nhận ra tay trong của hắn không thể thám thính được tin tức trọng yếu nên mới ra tay với em. Em là thư ký của anh, lại vừa bị mất trí nhớ, dễ lừa hơn những người khác.”

Nghe anh nói cũng có lý, nhưng cô vẫn cảm thấy có chỗ nào đó bị bỏ qua. Nhưng nhìn nét mặt anh cũng không có vẻ đang giấu diếm cô cái gì.

Như vậy… Là chuyện mà cả anh cũng không hiểu được sao?

“Dù sao đi nữa cũng không thể để Lý Tuấn Gia tiếc tục giở trò nữa!” Cô cắn môi nói.

Mấy hôm trước cô vội vàng áp chế và buồn phiền vì cảm tình với Vi Hữu Thư, đã quên mất không tính sổ với Lý Tuấn Gia. Bây giờ thù mới thêm hận cũ, thật muốn cắn tên khốn nạn kia mấy miếng… A, không được, cắn xong còn đau răng, không tốt lắm!

Ai, rốt cục có cách nào để hắn bị trừng phạt đây?

“Đương nhiên! Lúc trước anh định dạy dỗ hắn ta trên thương trường!” Vi Hữu Thư hừ nhẹ, “Nhưng bây giờ thấy đoạn ghi âm của em là bằng chứng xác thực nhất, nộp lên tòa án có thể định tội cho hắn, công bố truyền thông, hắn liền thân bại danh liệt!”

“Đúng rồi, suýt chút nữa em quên!” Thôi Văn Tường gật đầu. Cứ nghĩ đến chuyện hắn bị trừng trị, lại dùng bằng chứng do mình cung cấp liền cảm thấy rất vui vẻ.

“Cho nên, Cẩn Đồng, cuối cùng em có đồng ý kết giao với anh không?” Bỗng nhiên anh áp sát vào cô.

“Hả?” Sao tự nhiên lại chuyển đến đề tài này? Cô bị dọa đến, hai má hồng hồng, bắt đầu nói chuyện lộn xộn, “Này… Em đã nói rồi, nếu anh đã nghe chuyện của em mà cảm thấy không sao cả, em đương nhiên là…”

Cô càng nói càng nhỏ, cuối cùng ngậm miệng lại.

“Sao cơ?”

“Là đồng ý!” Cô yếu ớt nói.

Đừng trách cô xấu hổ. Bây giờ nhớ lại, kiếp trước cô cũng chưa từng có kinh nghiệm tỏ tình.

“Ha ha ha…” Vi Hữu Thư cười to, giống như một bé trai mừng rỡ ôm chầm lấy cô.

Đó là nụ cười đẹp nhất, sáng lạn nhất mà cô từng thấy. Thôi Văn Tường nghĩ vậy.

Trước kia cô sợ bị tổn thương, nên hết lòng muốn trốn tránh. Nhưng bây giờ cô lại muốn vĩnh viễn giữ lại nụ cười của anh.

Đó là cảm xúc chuyển biến khi yêu một người sao?

Cô yêu anh, anh cũng yêu cô. Thế là đủ rồi…

Đến mức tình cảm của anh với ‘Thôi Văn Tường’… Được tồi, cô cho phép anh tiếp tục yêu!

.*.

Nếu nói rõ ràng, mặc dù hai người đã chính thức kết giao, tuy rằng chỉ cách nhau có hơn mười phút, nhưng suy nghĩ đã hoàn toàn thay đổi.

Cho dù kiếp trước đã từng đính hôn, nhưng lúc đó Thôi Văn Tường vẫn còn mơ hồ với tình yêu, không khác gì người mới. Vì thế chỉ nằm trong lòng bạn trai có chốc lát đã xấu hổ, đỏ bừng mặt tránh đi, tiếp tục ngồi trên mặt đất làm nốt việc của cô.

Vi Hữu Thư buồn cười nhìn cô ra vẻ trấn định.

Cô như thế rất đáng yêu. Nhưng… đó thật sự là Diệp Cẩn Đồng sao?

Anh thưởng thức xà phòng trên tay, lại ngẩng đầu nhìn động tác vô cùng thành thạo của cô, rõ ràng là đã làm rất nhiều lần.

“Có cần giúp đỡ không?” Anh hỏi.

“A? Không, không cần! Anh cứ ngồi đó nhìn là được rồi!” Thôi Văn Tường lập tức nói.

Mặt cô đã đủ nóng rồi, anh lại dựa vào đây nữa, cô sợ mình sẽ bị chảy máu não mất.

“Được rồi!” Anh cúi đầu nhìn xà phòng trên tay, “Khối xà phòng này cho anh được không?”

“Đương nhiên là được!” Cô ngẩng đầu nhìn anh một cái, “Nhưng cái đó xấu lắm. Anh xem lại có thích cái khác không?”

“Anh chỉ thích cái này!” Anh mỉm cười.

“Ai, mặc kệ anh!” Biết anh nhớ đến chuyện hôm đó, cô lại đỏ mặt, “Dù sao em cũng không dùng hết, anh thích gì cứ lấy đi!”

“Có thể tặng những người khác nha!”

Cô bỗng nhiên ngừng động tác, giọng nói trở nên thản nhiên, “Không phải ai cũng thích nhận xà phòng thủ công!”

Như cô biết Vi Hữu Luân không thích.

Vất vả làm xong xà phòng, kỳ thật cũng giống như đứa con của mình. Khi cô cầm một khối xà phòng rất tốt mình vừa làm xong thật lòng đi tặng người, cùng chia sẻ tác phẩm của mình với họ, có một số người rất vui vẻ nhận, nhưng cũng có không ít người tùy tiện để qua một bên, khiến cô rất buồn.

Cho nên, sau đó cô làm xong xà phòng đều không mang đi tặng nữa. Trừ khi có người muốn nhận xà phòng của cô.

Vi Hữu Thư nheo mắt.

Trước đây khi anh đòi khối xà phòng thủ công kia của Văn Tường cũng đã từng nghe qua những lời này.

Hiện tại, anh gần như có thể khẳng định, Cẩn Đồng hôm nay có linh hồn của Văn Tường… Cho dù không phải là toàn bộ, nhất định cũng có một phần trí nhớ.

Mặc dù anh không biết vì sao sẽ như thế, cũng biết điều này quá mức hoang đường. Nhưng có lẽ, cô sẽ giải thích tất cả cho anh.

Vấn đề bây giờ là, làm thế nào mới có thể bí mật xác minh phỏng đoán vớ vẩn của anh?

Vi Hữu Thư nhìn bóng người đang bận rộn. Cô không biết mình đang bị tính kế, còn vui vẻ làm việc.

Tiếp theo, anh đột nhiên kêu lên: “Văn Tường!”

“Cái gì?” Thôi Văn Tường phản ứng theo bản năng, nhưng không thấy anh nói gì, cô nghi hoặc ngừng động tác trên tay, “Có chuyện gì vậy?”

Vẻ mặt sâu xa của Vi Hữu Thư làm cô hơi sợ hãi, nhất thời cũng không nghĩ ra vấn đề ở chỗ nào.

“Văn Tường?” Anh lại nói, trong mắt phảng phất có ngọn lửa đang nhảy múa.

Thôi Văn Tường sửng sốt ba giây, mới phản ứng lại.

Hiện tại cô đang ở trong thân thể Diệp Cẩn Đồng, anh… tự nhiên lại gọi cô là Văn Tường?!

“Anh…” Cô thở gấp, “Anh sao vậy…”

Thôi Văn Tường theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của anh, lại hiểu ra mình không cần phải nói gì hết.

Người đàn ông này, kỳ thật đã sớm nhìn thấu linh hồn của cô.

“Em là Văn Tường!” Lần này, anh khẳng định nói.

Cô không biết nên nói gì, chỉ có thể ngơ ngẩn nhìn anh. Thậm chí cô còn không biết nên sợ hãi hay vui mừng… có người nhận ra cô.

Có một người như vậy, chẳng những yêu một Thôi Văn Tường bình thường lại nhát gan, không có chủ kiến, còn nhận ra sự tồn tại của cô.

Cô bỗng nhiên muốn khóc lớn một hồi.

“Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó!” Vi Hữu Thư đi về phía trước, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

Nếu tiếp tục đối diện với ánh mắt mãnh liệt của cô, anh không dám chắc mình sẽ không làm gì với cô…

“Anh… sao anh nhận ra?”

“Kỳ thật anh đã hoang mang từ sớm!” Cảm thấy thân thể cô đang run rẩy, anh lại thở dài, “Sao lại giấu anh lâu như vậy? Nếu anh không phát hiện ra, em định cả đời cũng không nói với anh sao?”

“Nhưng anh vẫn nhận ra!” Thôi Văn Tường thì thào: “Không ngờ anh lại tìm được em. Em không biết chuyện gì đã xảy ra, tóm lại hôm đó sau khi tỉnh lại đã biến thành thế này…”

Mấy tháng qua, cô giống như một đứa trẻ lạc đường, đi loanh quanh trong bóng tối mãi mà không tìm được lối ra. Mà hôm nay cuối cùng cũng có người tìm được cô, cuối cùng lại có người gọi cô là ‘Văn Tường’, cuối cùng cô không còn là ‘người đã chết’ nữa!

Bỗng nhiên cô khóc lớn. Mấy tháng cố gắng chống chọi, nước mắt đều rơi ra tại đây.

“Đúng, anh tìm được em. Văn Tường, sau này em không cần sợ hãi nữa!” Anh vỗ về mái tóc mềm của cô, “Hôm nay em cứ khóc cho thoải mái đi, sau này không cho phép nữa!”

“Hữu Thư!” Người đàn ông này, làm sao cô có thể không yêu cho được? “Mấy tháng nay em vẫn sợ…”

“Đồ ngốc! Sao trước đây không nói với anh?” Thấy cô khóc như một đứa bé, lòng anh cũng đau theo, lấy ra một tờ khăn giấy lau nước mắt cho cô, “Không tin anh sao?”

“Chuyện này rất kỳ lạ, anh sẽ không tin đâu…” Cô thút thít nói.

Cô cũng lo sợ bất an, sợ bị anh coi là đồ điên, là yêu quái. Nhưng mặt khác cũng có cảm giác như trút được gánh nặng.

Làm một người khác trong suốt ba tháng, cô cũng cảm thấy mệt mỏi quá…

“Em không nói, sao anh tin tưởng cho được!” Kỳ thật nếu không phải việc này rất ly kỳ, anh đã sớm phát hiện ra.

Vi Hữu Thư không dám tưởng tượng mình lại ngu ngốc như vậy. Thế mà anh vẫn tự nhận là yêu cô, kết quả để cô lắc lư trước mặt anh hơn ba tháng, bây giờ anh mới dáng khẳng định.

Nghĩ đến cô suốt ngày phải chịu kinh sợ lo lắng nghi hoặc, nhưng trước mặt người khác vẫn phải tươi cười, anh liền đau lòng vô cùng.

Thật sự có thể nói với anh sao? Thôi Văn Tường mơ hồ nghĩ, lại nhận ra mình chưa cần suy nghĩ nhiều, trong lòng đã có đáp án rồi.

“Vậy… Anh muốn nghe chuyện gì?” Cô sợ hãi hỏi.

“Toàn bộ!” Khẩu vị của anh rất lớn mà, “Anh muốn biết tất cả chuyện gì đã xảy ra với em, kể cả lý do em ngã cầu thang, như thế nào nhận ra mình thay đổi thân thể khác. Còn có… mấy ngày qua em sống như thế nào, có cảm giác gì?”

Thôi Văn Tường suy nghĩ hồi lâu, yên lặng lau nước mắt, mới nhẹ nhàng nói:

“Kỳ thật sau khi xảy ra chuyện này, em vốn tưởng cứ lấy thân phận Diệp Cẩn Đồng mà sống cả đời, cho rằng kia chỉ là một giấc mơ…”

Cô vừa sắp xếp lại suy nghĩ, vừa êm tai kể cho anh nghe về mọi chuyện mấy tháng qua đã gặp phải…

.*.

11 thoughts on “[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 9.2

  1. lee_ah_eun 29/08/2012 lúc 4:15 chiều Reply

    the la Anh Thu da nhan ra Tuong Tong roy , chj con 2 chap nua la phaj chja tay zoj Anh Thu va Tuong Tuong , thank nang rat nhjeu HST oj

  2. ♥ Thiên Thiên ♥ 30/08/2012 lúc 12:12 chiều Reply

    Sắp hết roài, bồi hồi quá mặc dù mình k cmt mấy *đá đá nhẹ chân ss ngượng ngùng*
    Mà nếu ss đang bận vì mới vào hcm, có cần phải tạm dừng sau chương 5 của Ngoài ý muốn k ss? Em nghĩ để ss ổn định 1 – 2 tuần gì đó rồi bắt tay làm nốt ^^

    • Hoa Sơn Trà 30/08/2012 lúc 5:41 chiều Reply

      Ukm, cứ thế đi. Ss cũng chưa có chỗ ở ổn định nữa mà *thở dài*

  3. lavang 31/08/2012 lúc 10:30 sáng Reply

    Thanks,truyện sắp hoàn rồi, tiếc quá. Ta đang đợi truyện ‘ Sửu thiếp thị quân’ của nàng đây, cố lên nàng nhé.

  4. nd 01/09/2012 lúc 10:21 chiều Reply

    nha pan co lam bo tieu mi nhan nua hok???

  5. Nd 02/09/2012 lúc 9:18 sáng Reply

    Thanks.Truyen hax lem nag.gan hjt ruj.co len

  6. tieuthudanhda 07/09/2012 lúc 12:28 chiều Reply

    làm mấy bộ truyện cũ bên nhà kia nữa khong thế. Bỏ dở giữa chừng vậy à.

  7. Thuý nhi 12/09/2012 lúc 11:05 sáng Reply

    Cam on ss rat nhieu *ôm ôm*, ss lam seo de edit hay beta truyen zj ss e cung thich doc truyen va tu mjh edjt truyen lam nhug k ranh nen hoj ss. E hoc cung hoc it tieng hoa nen cung biet so so, co j ss tra loj qua mail nay cho e nhe hoaxuongrong31@gmail.com thanks ss nhju nhju.

  8. banhmikhet 07/04/2013 lúc 9:18 sáng Reply

    thanks nàng nha

  9. xinhlatokieukunglato 10/03/2014 lúc 9:46 chiều Reply

    ” Được tồi” -> được rồi

Chém gió này :">

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: