[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 7.2

Bị Tuyển Giai Phu

Dịch giả & Biên tập: Hoa Sơn Trà

Chương 7

~ Part 2 ~

Thôi Văn Tường cứng đờ, sau một lúc lâu mới nghiêng người: “Quản lý còn chỉ thị khác sao?”

Thấy cô nghiêng nửa người, bộ dạng như muốn nhanh chóng thoát đi, Vi Hữu Thư nheo lại mắt, đáy lòng càng thêm khó chịu.

“Tôi muốn hỏi phần tài liệu hôm qua đã đưa cô trước khi tan tầm…” Hắn tùy ý tìm công việc để nói.

Cô lập tức tiếp lời: “Hôm nay trước khi tan tầm tôi sẽ chuẩn bị tốt để giao cho quản lý!”

Cô nói như vậy, nhưng ánh mắt cũng không nhìn về phía hắn.

“Chiều nay trước 2 giờ tôi muốn thấy nó!” Hắn thừa nhận mình đang cố làm khó dễ cô. Hắn biết công tác hắn giao cho cô phức tạp cỡ nào, trước giờ tan tầm hôm nay cô có thể hoàn thành đã rất tốt rồi.

Thôi Văn Tường hơi chần chờ một chút, nhưng không phản bác mà chỉ nói: “Vâng!”

Không phải là cô không biết hắn đang tức giận, nhưng không hiểu sao hắn lại giận. Cô không muốn hắn tực giận, vì thế mặc dù khó xử, cũng miễn cưỡng đáp ứng.

Nhưng cô không biết thái độ ‘nhẫn nhục chịu đựng’ của mình lại càng khiến hắn khó chịu.

Là sao chứ? Trong lòng cô hắn là một tên thủ trưởng không nói lý lẽ sao? Vi Hữu Thư cảm thấy đầu đau cực kì, trong lòng càng thêm tức giận.

Nhưng cô không cho hắn cơ hội kháng nghị. Vì ngay sau đó, cô đã gật đầu chào hắn rồi rời khỏi văn phòng, chỉ để lại một người giận dữ là hắn.

Rốt cuộc cô ấy bị sao vậy?

Vi Hữu Thư trợn mắt nhìn cánh cửa đóng chặt, đầu óc đau nhức lại không thể suy nghĩ được gì.

.*.

Dùng thuốc cảm cúm có sẵn không làm cho Vi Hữu Thư cảm thấy khỏe khoắn hơn chút nào. Thời gian từng giây trôi qua, hắn chỉ cảm thấy đầu ngày càng đau.

Ngay cả cơm trưa cô mua sớm cho hắn, rõ ràng là có món thịt bò nướng mà hắn rất thích. Nhưng hắn chỉ ăn mấy miếng liền bỏ dở.

Đột nhiên không hiểu nghĩ gì, Vi Hữu Thư đứng lên, đi đến cửa sổ thủy tinh nối liền với gian phòng bên ngoài, xuyên qua khe màn cửa nhìn ra bên ngoài.

Lúc này là giờ nghỉ trưa. Mọi người đều đã đi ăn cơm, nhưng Diệp Cẩn Đồng vẫn ngồi trước bàn công tác chuyên tâm làm việc.

Nếu là Diệp Cẩn Đồng trước đây, phần văn đó chỉ cần nửa ngày là gõ xong. Nhưng từ khi mất trí nhớ ở ba tháng trước, mọi thứ trong công việc đều quên sạch sẽ, cái gì cũng phải học lại từ đầu.

Nhưng cô vẫn rất chuyên tâm. Những gì không hiểu liền cố gắng học tập. Trải qua mấy tháng, công tác cũng dần dần quen tay.

Nhưng công việc hôm qua hắn giao cho cô đối với giai đoạn hiện nay mà nói vẫn hơi khó khăn. Biết rõ yêu cầu cô hôm nay hoàn thành công tác là quá khắc nghiệt, nhưng vì giận dỗi, hắn vẫn muốn cô giao việc trước hai giờ chiều.

Như vậy, vì làm xong việc, cô cũng chưa ăn trưa?

Hắn tự nhận là tốt tính, không làm khó dễ người khác. Nhưng lúc này hắn đang làm gì?

Đúng là châm chọc! Trước đây hắn vẫn chán ghét cô lúc nào cũng bám lấy hắn. Bây giờ lại giận cô không chịu nhìn hắn nhiều hơn mấy lần…

Vi Hữu Thư vẫn đứng ở đó nhìn cô, không hiểu sao lại không thể dời đi ánh mắt.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, hắn phát hiện toàn bộ thời gian nghỉ trưa, đừng nói là ăn cơm, ngay cả cốc nước trên bàn cô cũng chưa động đến một chút.

Cuối cùng không nhịn được, hắn đi đến trước bàn làm việc, cầm điện thoại lên.

“Alo, xin chào!” Giọng nói của cô xuyên qua tai nghe truyền đến.

“Cô vào trong một chút, tôi có việc cần giao!” Hắn nói, lúc này mới phát hiện thanh âm mình hơi khàn khàn.

Haiz, virus cảm cúm này thật đúng là mạnh mẽ.

“Ách, nhưng công việc của tôi… Được rồi, tôi vào ngay đây!”

Một lát sau, Thôi Văn Tường đã gõ cửa tiến vào văn phòng của hắn, “Xin hỏi Vi quản lý cần phân phó việc gì?”

Đương nhiên cô vẫn cúi gằm mặt, không nhìn hắn.

Trong lòng hắn còn có chút áy náy, nhưng nhìn thấy bộ dáng này của cô, lửa giận tự nhiên lại càng bốc cháy.

“Tài liệu tôi đưa cô đã làm xong chưa?”

Cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, “Vẫn chưa xong. Không phải quản lý nói trước hai giờ sao?”

Bây giờ còn chưa đến 1 giờ mà! Hơn nữa kỳ thật cô cảm thấy trước 2 giờ cô cũng không làm xong nổi. Cô không sao hắn lại đột nhiên trở nên kỳ quái như vậy.

“Vậy cô nhớ đúng 2 giờ phải nộp lên thứ tôi tần. Đợi tôi còn có việc giao cho cô làm!”

“Vâng!” Cô gật đầu, trong lòng lại cảm thấy có chút kỳ quái.

Khi cô chuẩn bị mở cửa ra ngoài tiếp tục làm việc, hắn lại đột nhiên gọi cô lại.

“Diệp Cẩn Đồng, cô không còn gì muốn nói với tôi sao?”

Cô giật mình, quay lại nhìn hắn, nghi hoặc hỏi: “… Nói gì cơ?”

Cái gì cũng được, nhưng đừng không nói gì hết! Hắn trừng mắt nhìn cô, giận cô lãnh đạm, lại càng giận chính mình bị cô ảnh hưởng.

Hắn mím môi, lạnh lùng mở miệng, “Ví dụ như giải thích lý do mấy ngày nay cô sử xự kỳ quái!”

Kỳ quái? Dùng từ này để hình dung hắn thì rõ ràng hơn! Cô bất đắc dĩ nghĩ.

Nhưng hắn là thủ trưởng, cô không thể phản bác lại hắn.

“Vi quản lý, tôi không hiểu anh đang nói gì.” Thôi Văn Tường nhẹ giọng nói.

“Cô đang trốn tôi, đúng không?” Vi Hữu Thư nói thẳng, “Đừng nói rằng đó là do tôi tưởng tượng ra!”

Lúc này, Thôi Văn Tường không có giả ngu nữa. Cô trầm mặc một lúc rồi mới nói: “Tôi chỉ cảm thấy chúng ta nên duy trì quan hệ cấp trên cấp dưới một cách đơn thuần là được rồi. Cũng đừng làm bạn bè nữa!”

“Tại sao?” Hắn không hiểu. Bọn họ vẫn ở bên cạnh nhau rất thoải mái, đúng không? Hắn thích cảm giác ở bên cạnh cô.

Ban đầu là vì phát hiện cô có sở thích giống Văn Tường, thích uống trà hoa, hắn mới không kìm nén được mà gần gũi. Nhưng sau đó cũng vậy, cô không đối xử lạnh lùng xa cách với hắn như Văn Tường, nhưng cũng không còn kiêu ngạo cường thế như trước đây. Ở bên cạnh cô rất thoải mái.

Nếu ở trong lòng hắn, Văn Tường chính là nữ thần, cần cẩn thận nâng đỡ, mà Diệp Cẩn Đồng trước đây lại là người ái mộ khiến hắn phức tạp vô cùng, không biết nên đối xử như thế nào, thì bây giờ Diệp Cẩn Đồng là một người bạn hắn có thể thật tình đối đãi.

Hắn không muốn mất đi tình bạn này.

Huống chi trước đây cô bị bắt cóc, khiến hắn hiểu ra tầm quan trọng của cô trong lòng hắn. Nếu lúc đó có chuyện xảy ra với cô, hắn sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho chính mình.

Thôi Văn Tường miễn cưỡng khẽ nhếch môi, “Vì tôi không muốn trở về con người mà anh chán ghét!”

“Nghĩa là sao?” Hắn sửng sốt.

Lần này cô không trốn tránh ánh mắt của hắn nữa, ngẩng đầu đối diện với hắn: “Anh từng nói anh yêu Thôi tiểu thư đã qua thế. Cả đời này trừ cô ấy, anh sẽ không yêu bất cứ cô gái nào nữa. Vì thế tình yêu của cô gái khác đối với anh chỉ là gánh nắng…”

“Rồi sao?” Hắn không hiểu điều đó thì có liên quan gì đến tình bạn của bọn họ.

“Hình như… em yêu anh rồi, Vi Hữu Thư!” Cô nói nhỏ. Nhìn hắn kinh ngạc, trong lòng cảm thấy chua xót.

Mặc dù hắn nói thích Thôi Văn Tường, nhưng cô không cho rằng báo cho hắn biết cô chính là Thôi Văn Tường sẽ giải quyết được vấn đề giữa bọn họ.

Trên thực tế, gần đây cô vẫn hoài nghi mình có thật sự là Thôi Văn Tường hay không.

Dù sao chuyện linh hồn chuyển dời là một thứ rất ly kì. Gần đây đôi lúc cô nghĩ, không chừng cô chính là Diệp Cẩn Đồng, chẳng qua trong lòng vẫn yêu Vi Hữu Thư, nên mới ảo tưởng mình là Thôi Văn Tường. Huống chi cho dù cô có đúng là Thôi Văn Tường…

Hơn ba tháng trước ở bệnh viện, cô không nói cho hắn. Bây giờ muốn nói cũng đã chậm rồi.

Vi Hữu Thư không ngờ cô sẽ nói như vậy, nhất thời giật mình sửng sốt.

“Hôm đó anh nói với em, không muốn để cô gái mà anh không yêu hi vọng. Nếu đã như thế, anh đừng cho em hi vọng được không?” Cô cười khổ nhìn hắn.

Vi Hữu Thư nghi ngờ những gì trước mắt là do hắn sốt cao mà sinh ra ảo giác!

Cách cô thích hắn là trốn hắn rất xa? Đây là kiểu thích gì vậy?

Hắn không vui, rất là không vui! Thậm chí còn bực bội hơn trước đây bị cô nhằng nhẵng bám theo.

Hắn thà… thà để cô cứ theo đuổi hắn giống như trước kia!

Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, Vi Hữu Thư bị hù. Hắn không ngờ mình sẽ sinh ra ý tưởng như vậy. Giống như chỉ muốn cô nhìn hắn, quan tâm đến hắn…

“Vi quản lý, nếu không còn chuyện quan trọng nào nữa, tôi đi ra ngoài làm việc đây!” Không ngờ lần tỏ tình đầu tiên của cuộc đời lại ở trong tình huống như vậy, bây giờ nghĩ lại thấy xấu hổ chết người. Thôi Văn Tường thật muốn mau chóng rời đi.

“Chờ một chút!” Vi Hữu Thư đột nhiên đứng lên.

Hắn còn chưa suy nghĩ rõ ràng trong đống hỗn loạn này, không muốn cứ như thế mà thả cô ra.

Nhưng hắn vừa mới đứng lên, đầu óc càng ngày càng choáng váng. Hắn lắc lư, chân không thể chống đỡ sức nặng của cơ thể, “Rầm” một tiếng liền ngã thẳng tắp về phía sau.

“Vi Hữu Thư!” Thôi Văn Tường sợ hãi kêu lên, quên mất một phút trước mình còn muốn chạy trốn, vội vàng chạy đến bên cạnh hắn, “Anh làm sao vậy?”

Cô sợ hãi. Không ngờ hắn chưa nói liền ngất xỉu.

“Vi Hữu Thư?” Cô gọi thử.

Không có phản ứng…

Cô ngồi xổm xuống dò xét tình huống của hắn, thấy hai mắt nhắm nghiền, trên mặt đỏ rực một cách không bình thường, rõ ràng là không có ý thức.

Thôi Văn Tượng đành vươn tay đụng vào hai má của hắn, lại phát hiện nhiệt độ cao kinh người. Nhưng dùng tay đo chưa chắc đã chuẩn.

Cô do dự một lát rồi cúi đầu, chạm vào trán hắn, phát hiện thật sự nóng, lúc này mới kết luận hắn thực sự phát sốt.

Cô cuống quýt cầm lấy điện thoại trên bàn, ấn số 119.

.*.

4 thoughts on “[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 7.2

  1. nguoi me truyen 23/08/2012 lúc 8:25 sáng Reply

    uj truyen nj hay wa!hum wa mjh moj mo mam dk truyen nj,ngoi dk 1 leo den h, bog dug het.oj oj mun dk tip wa~~~~~>”<
    thanks nag ha!!!mog ngog chap moj cua nag.hjhj

  2. banhmikhet 07/04/2013 lúc 9:06 sáng Reply

    thanks nàng nha

  3. Huyễn Tịnh Quân 24/08/2013 lúc 2:13 sáng Reply

    Truyện rất dễ thương ^^~

  4. xinhlatokieukunglato 10/03/2014 lúc 9:24 chiều Reply

    “Vậy cô nhớ đúng 2 giờ phải nộp lên thứ tôi tần” -> thứ tôi cần

Chém gió này :">

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: