[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 7.1

Bị Tuyển Giai Phu

Dịch giả & Biên tập: Hoa Sơn Trà

Chương 7

~ Part 1 ~

“Sh….” Thôi Văn Tường hít vào một hơi.

“Đau lắm sao?” Vi Hữu Thư cầm bông băng tẩm Iot, tạm dừng động tác.

“Một chút thôi…” Cô không muốn thể hiện mình là người yếu đuối. Thật khó khăn mới trở về, cô cảm thấy bây giờ không ôm chầm lấy hắn mà khóc đã là giỏi lắm rồi, căn bản không có cách nào giả vờ kiên cường hơn nữa.

“Chịu khó một chút, sắp xong rồi!” Vi Hữu Thư nhẹ nhàng xoa bông gạc lên vết thương mà cô không cẩn thận bị vật nhọn cắt vào khi chạy trốn. Cuối cùng lại dùng băng gạc cùng băng cá nhân dán lên miệng vết thương, “Còn bị thương chỗ nào nữa không?”

Cô yên lặng lắc đầu.

“Chắc chắn chứ?” Hắn lo lắng.

“Vâng.” Cô nhẹ giọng đáp, nhưng tay chân vẫn bị hắn xoay đến xoay đi kiểm tra xem còn vết thương nào không khiến cô rất ngượng nghịu, “Làm sao anh biết tôi ở đâu?”

Hắn nhìn cô một cái, “Iphone của cô!”

“Sao?” Chuyện này thì liên quan gì đến Iphone?

“Lúc trước tôi thuận tay cài cho cô phần mềm GPS. Chỉ cần mở điện thoại là có thể tra rõ vị trí. Vốn định phòng ngừa thôi, không ngờ lại dùng đến thật!” Hắn thản nhiên nói.

“Hiện đại như vậy sao?” Cô lấy điện thoại từ trong túi áo ra, “Haiz, lúc trước tôi còn ngại nó khó dùng. Bàn phím quá nhỏ, công năng nhắn tin lại kém, không thể điều chỉnh volume, không ngờ lần này lại nhờ nó cứu tôi.”

Hắn bị cô chọc nở nụ cười, nhưng khóe miệng vừa giơ lên, thoáng nhìn thấy vết thương trên người cô lại trầm xuống.

Hắn không ngờ rằng Lý Tuấn Gia lại to gan đến mức dám bắt cóc người. Trong mắt hắn ta không còn pháp luật sao?

“Nhưng tôi thật không ngờ là anh sẽ cứu tôi. Cám ơn!”

Hắn ngẩn ra, nhìn cô, liền thấy lệ quang trong mắt cô.

Mặc dù cô không nói gì, nhưng lúc trước có lẽ là rất sợ hãi. Nghĩ đến việc cô đụng phải chuyện nguy hiểm như vậy, còn ép bản thân phải bảo trì lý trí, ngực hắn liền đau đớn khó hiểu.

Theo bản năng, Vi Hữu Thư trốn tránh ánh mắt khiến anh khó thở. Nhưng khi tầm mắt anh dời đến đôi môi khẽ run…

Có lẽ là vì nhịn đau, cũng có thể là vì mới trải qua sự kiện bắt cóc đáng sợ, môi của cô trắng như không còn chút máu. Nhưng không hiểu sao, hắn lại có cảm giác muốn cúi đầu hôn lên nó.

Đến khi hắn hoàn hồn, khoảng cách giữa hai người không quá 10cm. Mà người thiếu chút nữa bị đánh lén vẫn còn vẻ mặt ngây sơ nhìn hắn, giống như không biết chuyện gì đang xảy ra.

Cô ấy có quá ngây thơ không vậy? Vi Hữu Thư đổ mồ hôi lạnh, thật không hiểu nên cảm thấy may mắn hay thất vọng.

Chết tiệt, sao tự nhiên hắn lại giống như một ông bác biến thái định giở trò với một cô bé con?

Hắn lau mặt, buộc bản thân lùi lại, “Cô gặp nguy hiểm, đương nhiên là tôi phải đến cứu rồi!”

Hắn không hề cảm thấy điều này có gì đáng cảm ơn. Thậm chí còn rất buồn bực bản thân lại khiến cô gặp phải chuyện tồi tệ này.

Hắn không thể nói rõ cảm giác áy náy cùng tức giận tràn ngập trong lòng là từ đâu mà có. Chỉ có thể giải thích rằng thân là thủ trưởng mà không thể bảo vệ tốt nhân công, làm cô bị bắt cóc, bị sợ hãi.

Thôi Văn Tường hơi giật môi.

Kỳ thật hành động vừa rồi của Vi Hữu Thư không phải là không khiến cô kinh ngạc. Trên thực tế, cô sợ đến mức ngây người.

Cô không thể hiểu được tại sao hắn lại đột nhiên… hình như muốn hôn cô. Nhưng… có lẽ là không có chuyện đó!

Hắn yêu ‘Thôi Văn Tường’ mà. Trước đây cho dù khuôn mặt này có ăn diện xinh đẹp đến đâu cũng không thể vào mắt hắn được. Huống chi bây giờ cô lôi thôi lại chật vật.

Đúng, nhất định là như vậy. Cô đừng suy nghĩ miên man thì tốt hơn!

Cô không ngừng thuyết phục bản thân, một lúc sau mới nói: “Nhưng… Hôm nay là trăm ngày của Thôi tiểu thư. Tin nhắn của tôi không có đầu đuôi, anh không nghĩ nó là trò đùa tôi đã thấy cảm kích lắm rồi…”

Cô không ôm nhiều hi vọng.

“Tôi biết cô sẽ không lấy an nguy của mình ra làm trò đùa. Cho dù như thế nào, người chết cũng không thể quan trọng bằng người sống!” Cũng may hắn tin tưởng phán đoán của bản thân, vừa nhận được tin nhắn cầu cứu của cô đã hành động ngay lập tức. Nếu không không biết được Lí Tuấn Gia sẽ làm gì với cô.

Chỉ cần tưởng tượng, Vi Hữu Thư đã thấy lạnh cả người. Cảm thấy hôm nay, mình căn bản không nên đến Thôi gia…

Đột nhiên ý thức được trong lòng lại xuất hiện ý nghĩ như vậy, hắn không khỏi giật mình.

‘Người chết không quan trọng bằng người sống’… Những lời này nói thì dễ, nhưng trong tình cảm cũng không phải dễ dàng chấp nhận được.

Một người là cô gái hắn yêu nhiều năm nhưng chưa làm được gì cho cô ấy. Một người là cấp dưới mà mấy tháng qua hắn mới chậm rãi trở thành bạn bè. Xét như thế nào cũng thấy hắn để ý người trước hơn người sau là đương nhiên.

Nhưng đêm nay, trong tình trạng không rõ ràng, hắn lại không chút do dự buông Văn Tường, đi tìm Cẩn Đồng. Bây giờ thậm chí còn hối hận mình không sớm ở bên cô… Rốt cục chuyện gì đang xảy ra?

Nhưng lúc này, cảm xúc không bình tĩnh đâu chỉ có một người. Thôi Văn Tường nghe những lời hắn nói, đáy lòng đột nhiên sinh ra tình cảm mênh mông.

Cho dù biết hắn yêu ‘Thôi Văn Tường’, nhưng dù sao đó cũng là chuyện cũ. Cô biết ơn hắn, cũng áy náy, dù sao vẫn có chút ngăn cách, giống như là đang xem chuyện của người lạ.

Nhưng hôm nay, hắn lại vì một tin nhắn ngắn ngủn không rõ ý tứ liền buông tha trăm ngày của Thôi Văn Tường, đi tìm thư ký giả là cô. Một chút tâm tư này lại khiến cô cảm thấy khác biệt…

Rõ ràng biết người trong lòng hắn là ‘Thôi Văn Tường’ mà không phải là ‘Diệp Cẩn Đồng’, nhưng những gì hắn làm cho ‘Diệp Cẩn Đồng’ lại khiến cô cảm động vô cùng.

Là trong quá khứ, ‘Thôi Văn Tường’ mắt bị mù mới không nhìn thấy hắn tốt đẹp, hay là trở thành ‘Diệp Cẩn Đồng’ nhất định sẽ yêu hắn?

Phát hiện suy nghĩ một vòng liền trở về vấn đề “yêu”, Thôi Văn Tường âm thầm cười khổ.

Đây là tư vị tình yêu sao? Có toan chát, có đắng cay… ngọt ngào ít ỏi vô cùng, nhưng lại khiến người ta không muốn xa rời…

Nếu cứ như vậy, cô sợ mình sẽ dẫm vào sai lầm của Diệp Cẩn Đồng…!

“Tôi nghĩ sau này cô đi làm cứ theo tôi đi. Tôi đưa cô về nhà!”

“Sao?” Cô ngây người, “Không… Không cần đâu! Như thế rất làm phiền anh…”

Cô sắp không giữ được trái tim của mình nữa rồi, sao dám tiếp xúc nhiều với hắn nữa!

“Cô nghĩ Lý Tuấn Gia có thể dễ dàng buông tha như vậy sao? Hắn dám bắt cô một lần, chắc chắn sẽ có lần thứ hai!” Vi Hữu Thư không ngờ cô đã gặp chuyện như vậy mà còn từ chối nhận sự bảo vệ của anh, trong lòng không khỏi bất mãn.

Cô bị hắn trừng mắt, ngượng ngùng nói: “Nhưng… anh đã biết rồi, hắn có muốn thì cũng uy hiếp anh, chứ sao lại tìm tôi nữa!”

Cô nói vậy là suy nghĩ rất hợp lý. Vi Hữu Thư đã biết cô bị uy hiếp, sau này sẽ đưa cô ra khỏi cơn bão, không cho cô tiếp xúc với những dự án mà Lý Tuấn Gia có hứng thú. Từ đó, cho dù Lý Tuấn Gia có bắt cô lần nữa, cũng chẳng thể moi được thứ gì.

“Cô nghĩ hắn không tìm tôi sao?” Vi Hữu Thư cười lạnh, “Hắn bị tôi dạy dỗ một trận, mới dời mục tiêu sang cô!”

“Hắn cũng từng uy hiếp anh?” Cô mở to mắt.

“Ba năm trước đây hắn tìm mười mấy tên côn đồ đến đánh tôi!” Mặc dù đầu óc Lý Tuấn Gia không tốt lắm, nhưng trí nhớ cũng chưa đến nỗi tệ hại, hôm nay mới không ngốc đến mức giở trò với hắn.

Nhưng lại bắt Diệp Cẩn Đồng, khiến cô phải chịu sợ hãi, cuối cùng còn bị thương. Chuyện này hắn nhất định sẽ tính toán rõ ràng với Lý Tuấn Gia!

“Hắn là thằng ngu sao?” Thôi Văn Tường không suy nghĩ liền nói: “Anh vốn là một đệ tử nổi trội của Hàn Môn. Những người có thể đánh thắng anh không nhiều. Lý Tuấn Gia muốn thuê người đánh anh, rõ ràng là tự sát!”

Vi Hữu Thư đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt sắc bén đâm thẳng vào làm cô sợ hãi.

“Sao? Có chuyện gì vậy?” Thái độ của hắn là sao? Cô nói sai chỗ nào ư?

“Làm sao cô biết tôi từng học võ thuật?” Giọng nói của hắn cực kì nghiêm khắc.

“Tôi… Tôi không biết sao?” Thôi Văn Tường bị dọa. Không phải mọi người đều biết chuyện đó sao?

Cô nhớ năm đó cô vừa lên đại học, có một lần đi chơi với bạn bè về muộn, trên đường gặp phải hai tên cướp. Đang sợ hãi, đột nhiên hắn lại xuất hiện, dùng mấy chiêu đơn giản liền đánh cho hai gã cướp kia phải kêu cha gọi mẹ, giống như là tay chân bị gãy mất rồi.

Từ khi đó, cô biết hắn có võ. Thậm chí còn rất giỏi.

Nhưng bây giờ lại nhớ đến việc này, cô đột nhiên cảm thấy, với tâm ý của hắn đối với cô, có lẽ không phải ngẫu nhiên xuất hiện mà cứu cô đâu…

“Việc này tôi chưa từng nói với bất kì ai trong công ty. Thậm chí trong nhiều năm liền, cha mẹ tôi chỉ nghĩ rằng tôi đi chơi bời lêu lổng sau giờ học.” Vi Hữu Thư nhìn chằm chằm vào cô, “Bây giờ bọn họ cũng chỉ biết tôi có học võ thuật mà không viết tôi học ở đâu. Người duy nhất biết tôi là Hàn Môn đệ tử, chỉ có Văn Tường!”

Cho nên hôm đó trên lễ tang Văn Tường, hắn đã rất nhẹ tay với anh trai. Nếu không, đem toàn bộ lực lượng một chưởng của hắn vận ra, chỉ cần một chiêu Vi Hữu Luân liền bị thương nặng.

Không phải chứ? Thôi Văn Tường nuốt nước miếng. Có chuyện trùng hợp như vậy sao? Cô chỉ tùy ý nói ra, liền trúng chuyện chỉ có ‘Thôi Văn Tường’ mới biết? Trời ơi, cô vừa làm chuyện ngu xuẩn gì vậy???

“Tôi… tôi cũng không biết mình nghe được ở đâu nữa. Dù sao thì tôi chỉ biết vậy thôi.” Cô chột dạ vuốt tóc, “Có lẽ trước đây… Ách, quá yêu mến anh, cho nên đã tra xét không ít chuyện về anh. Bây giờ vẫn còn lưu lại ấn tượng.”

Dù sao chỉ cần đổ thừa cho Diệp Cẩn Đồng là được rồi. Mất trí nhớ quả là bia đỡ dùng tốt vạn năm.

Đương nhiên Vi Hữu Thư biết cô đang nói hươu nói vượn. Chuyện này làm sao dễ tra ra như vậy? Nhưng hắn thực sự không thể nghĩ ra sao cô lại biết mình từng học võ thuật.

Nghi hoặc nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng hắn mới nói: “Tóm lại Lý Tuấn Gia sẽ không đến tìm tôi. Nhưng khó dám chắc là không giở trò với cô. Cô nên cẩn thận một chút!”

Hắn không tiếp tục truy cứu chủ đề này nữa. Nhưng trong lòng lại âm thầm ghi nhớ chuyện này, nhắc nhở mình sau này dùng biện pháp nào cũng phải tra được đáp án.

Thôi Văn Tường giật mình, đột nhiên nhớ đến một chuyện khác, sắc mặt lại ảm đạm vài phần.

Có lẽ là vì hắn nghĩ cô là kẻ bị hại vô tội, nên mới chú ý đến an nguy của cô như vậy…

Nếu hắn biết Diệp Cẩn Đồng có liên quan đến việc ký kết hợp đồng đại lý với Ngân Hà thất bại, còn có thể quan tâm đến cô như vậy sao?

Có lẽ cô đã quyết định sau này sẽ trở thành Diệp Cẩn Đồng, nên cho rằng đó là trách nhiệm của cô.

Bây giờ hắn đối xử tốt với cô, quan tâm tới cô. Nhưng sau khi biết rõ chân tướng, có lấy lại tất cả hay không?

“Cám ơn anh, tôi sẽ cẩn thận!” Cô nhẹ giọng nói, đồng thời âm thầm quyết định, từ nay về sau nên giữ khoảng cách với hắn, để tránh mình hãm vào quá sâu.

.*.

Ngày qua như nước trôi thong thả, hết thảy giống như không khác gì với quá khứ, nhưng có một số việc thực sự khác biệt. Ví dụ như, Vi quản lý và thư ký của hắn.

Vi Hữu Thư đặt bút xuống, xoa xoa cái trán đau đớn.

Hình như càng lúc càng tệ.

Sáng hôm nay khi ngủ dậy, hắn đã cảm thấy không ổn lắm. Cổ họng đau đớn, đầu óc nhức nhối. Lúc xuống lầu còn suýt nữa thì ngã cầu thang.

Hắn biết chín phần là mình bị cảm, nhưng không muốn ở nhà nghỉ ngơi.

Không còn cách nào khác! Mấy ngày nay, tâm tình của hắn bị người nào đó đảo loạn lên hết! Mặc dù không thoải mái, nhưng hắn vẫn cố gắng đi làm.

Nhưng lần này hắn có vẻ coi thường virus cảm cúm. Cứ tưởng đến ngày thứ hai, thứ ba bệnh tình mới nặng hơn. Không ngờ mới nửa ngày, đầu hắn đã mơ hồ không thể suy nghĩ.

Trên tờ giấy trắng, những dòng chữ đen không ngừng nhảy lên làm hắn hoa mắt. Hắn nhắm mắt, mở ngăn kéo, lấy một hộp thuốc có sẵn.

“Cẩn Đồng, rót hộ tôi một cốc nước ấm!” Vi Hữu Thư ấn nút điện thoại.

Chốc lát sau, cửa phòng hắn vang lên tiếng hai tiếng gõ nhẹ.

“Quản lý, nước của anh đây!” Cô bưng vào một chén nước, đặt lên bàn hắn.

Hắn nhìn chằm chằm hành động của cô, phát hiện từ đầu tới đuôi cô đều cúi gằm mặt, không liếc nhìn hắn nửa con mắt.

“Cám ơn!” Hắn nói.

“Không có gì!” Không ngờ hắn sẽ nói cảm tạ, cô sửng sốt một lúc, lại nói tiếp: “Tôi ra ngoài đây!”

Thấy cô vội vàng xoay người muốn rời đi, hắn còn không đoán được cô đang muốn trốn tránh thì đừng sống trên đời này nữa!

Trên thực tế, từ sau vụ bắt cóc đó, cô bắt đầu cố ý vô tình trốn tránh hắn.

Từ chối hắn đưa về không nói, cô thậm chí còn không chủ động tán gẫu với hắn. Sau khi tan tầm cũng không dùng bữa với hắn, cơ hồ tự tuyệt tất cả những sự việc tiếp xúc cùng hắn ngoài công việc chung.

Hắn không biết vấn đề ở chỗ nào. Chỉ biết mình không thích sự xa cách của cô. Có lẽ trong thời gian này hắn đã quen cùng cô chung sống hòa bình, không thể chịu đựng được đột nhiên ngăn cách.

Cho nên hắn gọi cô lại: “Cẩn Đồng!”

.*.

2 thoughts on “[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 7.1

  1. banhmikhet 07/04/2013 lúc 9:04 sáng Reply

    thanks nàng nha

  2. xinhlatokieukunglato 10/03/2014 lúc 9:15 chiều Reply

    chị sợ đến lúc anh biết bị chị bán đứng xa lánh nên tránh trước

Chém gió này :">

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: