[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 5.1

Bị tuyển giai phu

Dịch giả & Biên tập: Hoa Trà Trong Gió

Chương 5

~ Part 1 ~

“A lô, xin chào!” Thôi Văn Tường vừa xử lý công sự, vừa cầm lên chiếc Iphone trên bàn đang kêu ầm ĩ.

“Đô…đô…đô…”

Bên kia di động chỉ truyền đến thanh âm cắt đứa tín hiệu.

“Quái lạ…” Cô thì thào nói, hoang mang tìm dãy số gọi đến, lại phát hiện là dãy số ẩn.

Từ khi cô trở thành Diệp Cẩn Đồng đã là ba tháng. Trải qua mấy ngày tôi luyện cùng cố gắng, trong công việc cô cũng đã quen dần, trên người cũng dần lành thương.

Nhưng không hiểu tại sao bắt đầu từ tháng này, cô lại thường xuyên nhận được những cú điện thoại đùa dai như thế này.

Dãy số ẩn, vừa tiếp liền cắt đứt, hoàn toàn không biết đối phương muốn làm gì.

Rốt cuộc là ai lại rảnh rỗi như vậy gọi điện quấy rầy cô? Cô hẳn là không đắc tội với ai cả đi? Thôi Văn Tường cảm thấy bất an.

Chuông điện thoại lại vang lên lần nữa. Lúc này là điện thoại bàn.

Cô hít sâu vào một hơi, cầm lấy phone, “A lô, xin chào!”

“Điện thoại biết cắn người sao?” Đầu dây bên kia truyền đến câu hỏi không đầu không đuôi.

Cô nghe được thanh âm Vi Hữu Thư, thở dài một hơi, “Có ý gì?”

“Ngữ khí của cô có cảm giác như tráng sĩ ra trận, làm tôi không khỏi nghi ngờ điện thoại của công ty có phải biết cắn người hay không!”

Thôi Văn Tường bị hắn chọc nở nụ cười.

Từ sau hôm ấy, quan hệ của bọn họ có chuyển biến rất lớn.

Vi Hữu Thư không còn phòng bị cô nữa. Bọn họ từ quan hệ thủ trưởng và cấp dưới biến thành bạn bè giao tình không tệ.

Óc lẽ vì cảm thấy vòng xã giao của cô và hắn không có liên hệ, không sợ cô đi tuyên truyền khắp nơi, cho nên hắn tâm sự với cô rất nhiều chuyện liên quan đến Thôi Văn Tường, bao gồm cái nhìn và tình cảm. Đây đều là những điều mà hắn chưa bao giờ chia xẻ với người khác.

“Không! Chẳng qua gần đây hay nhận được điện thoại trêu chọc!” Cô thuận miệng nói, “Quản lý tìm tôi có việc gì sao?”

Trong công ty, hắn là quản lý, mà cô là thư kí. Điểm này cô hiểu rất rõ ràng, không thể vì hữu nghị giữa bọn họ tăng vọt mà có sự thay đổi.

Đây cũng là nguyên nhân mà Vi Hữu Thư thưởng thức ‘hiện tại Diệp Cẩm Đồng’. Hắn ghét người công tư chẳng hề phân biệt được.

“Cô còn nhớ rõ bữa tiệc tối nay chúng ta cần tham dự không?”

“Đương nhiên! Tôi là thư ký!” Muốn nhắc nhở, cũng do cô nhắc nhở hắn mới đúng.

“Buổi chiều hôm nay cho cô nghỉ ngửa buổi! Về nhà sửa soạn một chút!”

“Cái gì?”

“Cô định mặc đồ công sở đi tham gia tiệc tối?”

Đúng ha! Chút nữa thì quên!

“Vậy chờ tôi xử lý trong tay giấy tờ nhanh chóng rồi trở về thay trang phục!”

“Cô chuẩn bị cẩn thận, nếu cần tiêu tiền có thể báo vào công tác phí!”

“Đã biết, cám ơn!” Cô biết hắn luôn hào phóng với cấp dưới, bởi vậy chỉ cười, không có từ chối.

Một giờ sau, Thôi Văn Tường đi ra văn phòng, muốn về nhà thay đồ.

Diệp Cẩn Đồng dáng người đẹp, kỳ thực mặc cái gì cũng đẹp. Cô muốn về nhà xem xét tủ quần áo, xem có quần áo thích hợp hay không. Nếu như không được mới cần đi mua.

Cô lên xe buýt sau, chậm rãi đi đến phía sau ngồi xuống. Đúng lúc này, di động vang lên.

Cô lấy di động ra, trừng mắt nhìn trên màn hình quen thuộc mấy chữ ‘dãy số ẩn’, thật sự muốn tắt ngay lập tức. Tiếc rằng Iphone không có công năng cắt đứt cuộc gọi. Nếu như cô không muốn tiếp, chỉ còn cách chờ đến khi người kia tự động cắt đứt.

Thực không hiểu, đồ chơi thì cứ mang dáng vẻ đồ chơi, hóa trang thành di động làm gì?

Nếu không phải trước đây di động cô bị rơi hư mất, Vi Hữu Thư làm chủ mua cho cô cái Iphone 4 này, cô làm sao có thể mua cái thứ mà công năng trò chơi cực mạnh, công năng trò chuyện lại yếu đến đáng thương như vậy làm di động?

Cô một mặt ở trong lòng nói thầm, một mặt không tình nguyện nhận điện thoại, “A lô, xin chào!”

Lúc này điện thoại không trực tiếp cắt ngang, nhưng cũng không có ai mở miệng, chỉ có một khoảng im lặng.

“A lô?” Thấy đối phương không có phản ứng gì, cô âm thầm thở dài, chuẩn bị ngắt điện thoại.

“Diệp Cẩn Đồng, cô thực sự là cái gì cũng không nhớ rõ?” Điện thoại bên kia đột nhiên truyền đến một thanh âm cố ý đè thấp.

Cô sửng sốt, trong lòng đột nhiên có cảm giác không thoải mái.

“Anh là ai?” Cô hỏi.

“Ngay cả tôi cũng không nhớ rõ?” Người nọ phát ra tiếng cười chói tai, “Nhưng dù cô có thật sự mất trí nhớ, hợp tác của chúng ta vẫn tiếp tục tiến hành!”

Thôi Văn Tường tim đập mạnh, mơ hồ cảm thấy nội dung ‘hợp tác’ bản thân mình sẽ không thích.

Cô hít vào một hơi: “Mất trí nhớ cũng không phải điều tôi muốn. Nhưng nếu lúc trước anh đồng ý nói cho tôi biết chúng ta trước kia từng thống nhất hiệp định nào, mà không phải là suốt ngày gọi điện thoại đến quấy rầy, có lẽ chúng ta còn có cơ hội hợp tác!”

Nói cách khác, lúc này cô không muốn cùng đối phương bàn luận chuyện hợp tác gì nữa.

Trực giác nói cho cô, người thường xuyên gọi điện thoại đến quấy rầy như vậy tuyệt đối không phải là người tốt. Không biết Diệp Cẩn Đồng làm sao có thể gặp loại người kì quái này!

“Nghe nói gần đây cô quan hệ rất tốt với Vi Hữu Thư? Nếu như nhớ đến trước đây hắn đối đãi với cô như thế nào, cô còn có thể hòa hợp với hắn như vậy sao?” Người kia cười lạnh nói.

Thôi Văn Tường rùng mình.

Người kia rốt cục là ai? Vì sao nghe cách nói của hắn giống như rất hiểu biết Diệp Cẩn Đồng?

Hơn nữa, hắn đột nhiên nhắc đến Vi Hữu Thư… Sẽ không phải là nội dung hợp tác của bọn họ có liên quan đến Vi Hữu Thư đi?

Nàng nắm chặt tay, tận lực bình tĩnh nói: “Anh không cần phải châm ngòi quan hệ giữa tôi và thủ trưởng của tôi. Nếu tôi đã bị mất trí nhớ, cũng sẽ không đem chuyện quá khứ để trong lòng.”

Chưa cần nói đến chuyện cô vốn không phải là Diệp Cẩn Đồng. Chỉ cần qua mấy tháng vừa rồi, cô cùng Vi Hữu Thư quan hệ cũng đã có nhận thức khác về hắn. Nếu hắn thực sự đối đãi không tốt với Diệp Cẩn Đồng, thì đó cũng là vì hết hy vọng, đừng ôm kỳ vọng đối với mình nữa.

So với người kia lý lịch không rõ ràng, cô càng tình nguyện tin tưởng Vi Hữu Thư.

“Không ngờ sau khi mất trí nhớ, lại đột nhiên đối với hắn chết tâm!” Người nọ hừ lạnh, “Nhưng kế hoạch của chúng ta đã tiến hành được một nửa. Lúc này cô muốn rời đi cũng không còn kịp nữa rồi!”

Lời này có nghĩa là gì? Thôi Văn Tường đột nhiên có dự cảm bất lành.

“Tôi không hiểu anh đang nói gì!” Cô cắn răng nói.

“Bây giờ cô không nhớ được cái gì, tôi liền nói thẳng vậy! Công ty của tôi và Quan Dương là đối thủ cạnh tranh. Trước đây cô chủ động tìm đến tôi, nói hận Vi Hữu Thư không đám lại cảm tình của cô, còn nhiều lần khiến cô xấu hổ. Vì vậy cô muốn đặt điều kiện với tôi, hy vọng có thể mượn tay tôi trả thù hắn!”

Thôi Văn Tường cả người chấn động.

Mặc dù cô không hiểu biết nhiều về chuyện thương trường, nhưng cũng tuyệt đối biết đây là chuyện nghiêm trọng.

Vi Hữu Thư mặc dù danh nghĩa là quản lý, nhưng chẳng qua là do hắn không muốn rêu rao. Trên thực tế, hắn có được 40% cổ phần công ty, hoàn toàn có được quyền chủ đạo quyết sách và năng lực nắm giữ công ty.

Diệp Cẩn Đồng thân là thư ký của hắn, chắc chắn là có không ít cơ mật của công ty. Nếu như cô ấy thật sự cấu kết cùng ngoại nhân…

Thôi Văn Tường đột nhiên cảm thấy cả người lạnh lẽo.

“Thế nào? Tôi nói như vậy, có khiến cho cô nhớ đến chuyện quá khứ hay không?” Người kia không nghe thấy cô lên tiếng, lại nói.

“Không… Tôi không tin tôi lại ngu xuẩn làm chuyện đó!” Mặc kệ như thế nào, chỉ cần cô đến chết vẫn bám víu lấy lý do ‘mất trí nhớ’, hắn cũng sẽ không thể làm gì cô.

“Diệp Cẩn Đồng! Nếu không phải cô thực sự mất trí nhớ, thì chính là cô đóng giả rất thành công, tôi đều phải tin tưởng!” Đối phương lại cười lạnh, “Cô cho rằng bản thân thực thanh cao? Như vậy không ngại cứ đi thăm dò xem nửa năm trước hợp tác giữa Quan Dương và Ngân Hà tại sao lại thất bại? Sau đó, suy ngẫm thử tính chân thật trong lời nói của tôi!”

Đối phương nói chắc chắn như vậy, khiến lòng cô hơi trầm xuống.

Chẳng lẽ Diệp Cẩn Đồng thật sự từng giúp công ty khác đối phó với Quan Dương?

Tuy rằng cô vốn không phải là Diệp Cẩn Đồng, nhưng bây giờ cô chiếm thân thể này. Nếu trước đây chủ nhân thân thể này từng làm chuyện xấu gì, cô cũng không có cách nào trốn tránh trách nhiệm.

Cô là thiên kim tiểu thư từ nhỏ được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, nói dễ nghe là tính tình dịu ngọt, nhàn nhã trầm tĩnh, nói khó nghe chút là không có chủ kiến, là đóa hoa nuôi trong nhà kính, không chịu nổi mưa gió liền gãy, không có năng lực chống cự hoàn cảnh ác liệt. Trong suốt 27 năm sinh mệnh, đả kích nghiêm trọng nhất cũng chính là sự phản bội của vị hôn phu.

Nhưng hôm nay, linh hồn cô lại đột nhiên bị nhốt trong một thân thể khác, nhất thời phải đối mắt với rất nhiều khó khăn cùng bế tắc, lại khiến cho cô trong một thời gian ngắn trưởng thành không ít.

Nếu đổi lại là Thôi Văn Tường trước đây, có lẽ sẽ vì đối phương nói cho mấy câu mà kinh hoàng thất thố. Nhưng hiện tại, sau khi kinh hãi, cô liền ép chính mình phải bình tĩnh đối mặt.

“Vị tiên sinh này, cho dù trước đây chúng ta có hiệp nghị gì đi chăng nữa, bây giờ tôi cũng không nhớ rõ. Còn nữa, anh nói tôi trước đây vì hận mà trả thù thủ trưởng, nhưng trước mắt Vi quản lí đối xử với tôi rất tốt, tôi không có động cơ gì lại hãm hại hắn nữa. Nếu anh đã được đến lợi tức, tôi khuyên anh nên thu tốt, về sau đừng gọi điện đến quấy rầy tôi nữa!”

Nói xong, cô trực tiếp ngắt cuộc gọi, tắt máy.

.*.

2 thoughts on “[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 5.1

  1. banhmikhet 07/04/2013 lúc 8:48 sáng Reply

    thanks nàng nhé

  2. xinhlatokieukunglato 10/03/2014 lúc 8:31 chiều Reply

    “Óc lẽ vì ” -> Có lẽ
    “nghỉ ngửa buổi” nghỉ nửa buổi

Chém gió này :">

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: