[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 3.1

Bị Tuyển Giai Phu

Dịch giả & Biên tập: Hoa Trà Trong Gió

Chương 3

~ Part 1 ~

“Cẩn Đồng ? Không phải cậu xin nghỉ nửa tháng sao ? Sao hôm nay lại đi làm rồi ?’’

Mới vào công ty còn có mấy cô gái hướng về phía cô reo lên, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa nhiệt tình.

Mặc dù không biết, Thôi Văn Tường vẫn mỉm cười với họ, “Ở nhà cũng không có việc gì làm. Không bằng trở về công ty làm việc!”

Cả ngày ở nhà dưỡng thương sắp buồn muốn chết rồi! Lại nói cô cũng không biết mình sẽ tồn tại trong thể xác này bao lâu. Không chừa nửa đời sau cứ như vậy mà qua. Tốt nhất là cứ nhanh chóng làm quen cuộc sống của Diệp Cẩn Đồng.

May mà hai ngày nay cô lục tung phòng ở, tìm được không ít thư từ hữu dụng. Đại khái đối với Diệp Cẩn Đồng cũng có hiểu biết nhất định. Đương nhiên còn tìm được mật mã tài khoản ngân hàng. Mặc dù không nhiều, nhưng chỉ cần đừng tiêu bậy bạ cô cũng có thể sống tốt.

Cô nhìn quanh bốn phía, đại khái vì bây giờ còn sớm, mới hơn bảy giờ, trong công ty chẳng có mấy người.

“Vậy bây giờ cậu khỏe rồi? Nghe nói cậu bị thương không nhẹ!” Người phụ nữ vẻ mặt thân thiết.

“Cảm ơn quan tâm! Hiện tại tốt hơn nhiều!” Cô dừng lại, sau đó mới ngượng ngùng mở miệng, “Thực xin lỗi, cô là…?”

Người phụ nữ cũng sửng sốt, qua ba giây mới nhớ ra, “A, thực xin lỗi. Tớ quên mất là cậu…”

Cô ta mỉm cười tạ lỗi, nhưng trong mắt Thông Văn Tường lại có chút cố ý.

“Tớ là Alice Trương! Lúc trước nghe nói cậu ngã mất trí nhớ, lúc đó còn tưởng là đang đùa giỡn đâu! Ai ngờ lại là thật…”

“Đúng vậy…” Cô cười khổ, “Cho nên tôi mới muốn trở về công ty sớm. Bởi vì rất nhiều chuyện cần phải bắt đầu lại lần nữa.”

“Thật đáng thương! Tại sao lại có thể phát sinh chuyện này?”

Thôi Văn Tường cũng không cảm thấy cô ta có đồng tình với mình. Không chừng cố ý xem diễn hay vui sướng khi người gặp họa còn nhiều hơn.

Bởi vậy, cô chỉ cười nhẹ, “Xin hỏi, chỗ ngồi của tôi ở đâu?”

“A! Cái này tớ biết! Đi theo tớ!” Alice Trương lập tức thay gương mặt nhiệt tình.

“Phiền toái cô!”

Công ty trò chơi Quan Dương này quy mô so với Vi gia nhỏ hơn rất nhiều. Cô vốn là quản lý thư ký, cũng không có văn phòng của mình, mà cùng các thư ký khác ở một chỗ. Láng giềng là văn phòng của vài vị quản lý công ty.

“Lúc trước cậu ngồi ở đây!” Alice Trương chỉ vào một chỗ.

Mấy ngày nay Thôi Văn Tường ở trong phòng thuê, cũng bắt đầu hiểu biết Diệp Cẩn Đồng. Bởi vậy vừa nhìn thấy bài trí trên bàn, liền biết chắc đó là vị trí của Diệp Cẩn Đồng.

Cô lại ngẩng đầu, nhìn thấy văn phòng làm việc của Vi Hữu Thư, coi như thuận tiện.

“Cảm ơn!”

Cô gác gậy chống ở một bên, đặt túi xách lên bàn, lấy ghế dựa liền ngồi xuống.

Không ngờ Alice Trương không có đi, ngược lại nháy mắt với cô, “Cậu không tìm Vi quản lý trước? Anh ấy đến đã lâu rồi, hiện tại ở trong văn phòng!”

“A?” Cô lắc đầu, “Không được! Tôi muốn làm quen với công tác trước, tối nay mới gặp quản lý. Miễn đến lúc đối mặt với hắn lại không biết gì!”

Nói thật, đến bây giờ cô cũng chưa biết đối mặt với hắn như thế nào.

“Vậy được rồi. Nếu có chuyện gì cứ việc hỏi tớ hoặc những người khác!”

“Cậu thật tốt! Cám ơn!” Cô khách khí đáp.

Alice Trương gật đầu rời đi. Sau khi rời khỏi tầm mắt của cô, liền rẽ vào một góc lấy điện thoại di động ra.

“Hôm nay cô ta đến công ty rồi!” Điện thoại vừa thông, cô vội nói.

“Vậy sao? Tình huống như thế nào?”

Alice Trương chần chờ một chút, “Vừa nói chuyện mấy câu mà thôi, còn không chắc chắn lắm. Nhưng tôi cảm thấy cô ta không phải giả vờ mất trí nhớ!”

“Thế là sao?”

“Cô ta không có ấn tượng với tôi. Mà khi tôi nhắc đến Vi Hữu Thư trước mặt cô ta, cô ta cũng không có phản ứng gì. Không giống với trước đây…”

“Phải không?” Người nọ đăm chiêu đáp.

“Nhưng không sao! Nếu cô ta đã đến công ty, tôi sẽ tiếp tục quan sát!” Cô vội nói.

“Cô đi đi! Cẩn thận đừng lộ ra dấu vết. Nếu sau này phát hiện ra cô ta không phải mất trí nhớ… Cô biết làm như thế nào rồi đấy!”

“Yên tâm, tôi sẽ xử lý tốt!” Alice Trương cười lạnh.

.*.

Mấy ngày nay Vi Hữu Thư không chuyên tâm công tác, hiệu suất giảm xuống.

Hôm nay cũng vậy. Ở trong văn phòng đợi một buổi sáng, vậy mà một hợp đồng cũng chưa xem xong.

Trên thực tế, hắn cảm thấy chỉ cần đến công ty cũng đã khiến hắn hao phí rất nhiều sức lực.

Tim giống như bị khoét một lỗ…

Mới đầu chỉ cảm thấy đau đớn. Hắn cũng không để ý đến, cứ mặc kệ nghĩ rằng nó sẽ từ từ lành hẳn. Lại không ngờ miệng vết thương giống như nhiễm trùng, từ chút từng chút ăn mòn vào sâu. Đến khi hắn phát hiện ra thì đã sớm vỡ nát, không thể chữa lại.

Văn Tường đã chết…

Hắn không muốn nhận, cũng không muốn tiếp thu sự thật này.

Thậm chí, hắn còn gặp được thi thể lạnh lẽo tái nhợt của cô trong bệnh viện.

Vì sao ? Cô mới hai bảy tuổi, đang chuẩn bị bước chân vào một giai đoạn khác của nhân sinh… Vì sao ông trời lại lấy đi sinh mạng của cô lúc này ?

Hắn cùng Văn Tường quen biết hai mươi mấy năm, cũng thích cô hai mươi mấy năm. Bởi vì biết cô không có cảm giác với mình, thậm chí ghét bỏ mình, hơn nữa sau đó còn phát hiện cha mẹ hai bên có ý muốn cho cô và anh hai kết hôn, hắn đã sớm kết liễu tình cảm đó…

Nhưng mà hắn vẫn trốn tránh, cố gắng rời xa cô, cố gắng che dấu tâm tư. Còn không ngừng thuyết phục bản thân rằng cho dù cô trở thành chị dâu cũng không sao, chỉ cần ngẫu nhiên nhìn thấy cô, như vậy là được rồi…

Vì sao hắn đã muốn thoái nhượng đến như vậy, ông trời lại không toàn thành tâm nguyện nhỏ bé đó ?

Có đôi khi hắn thật hận bản thân mình tinh tế như vậy…

Nếu hắn ngốc một chút, cái gì cũng không biết, không hiểu được cô không thích hắn, không hiểu được cha mẹ hai bên muốn cô và anh hai kết hôn, ngây ngốc theo đuổi, có phải hay không… ít nhất còn có thể có được cô ?

“Vi Hữu Thư… Người đã đi rồi, còn nghĩ như vậy lại có ý nghĩa gì nữa?” Đúng vậy, cho dù hắn có nghĩ như thế nào, cô cũng đã vĩnh viễn rời đi, không bao giờ trở lại nữa…

Liếc nhìn đồng hồ, phát hiện đã là giờ cơm trưa, buổi chiều còn phải đi họp…

Hắn đứng dậy mở cửa đi ra văn phòng, khi nhìn thấy người ngồi gần cửa lại giật mình.

“Diệp thư ký, sao cô lại đến đây?”

Thôi Văn Tường đang bị một đống con số khiến cho chóng mặt nhức đầu, đột nhiên nghe vậy liền ngẩng đầu lên.

“A, Vi quản lý!” Cô nhìn đồng hồ, oa, đã tới giờ cơm trưa!

Cô vốn muốn đem hết công tác của Diệp thư ký để tìm hiểu, không nghĩ đến việc cần xử lý lại phức tạp như vậy. Hết một buổi sáng mới miễn cưỡng hiểu được, không có thời gian để tìm hắn.

“Không phải cô đang xin phép sao? Còn làm gì vậy?” Hắn nhíu mày, điều đầu tiên nghĩ đến là cô rất tích cực, đang bị thương còn muốn đến công ty nhìn hắn.

Nhưng khi nhìn thấy cặp mắt trong trẻo không mang theo một tia tạp niệm của cô, Vi Hữu Thư lại tự động phủ định ý nghĩ kia.

Nhìn bộ dạng của cô với một đống lộn xộn trên bàn, hiển nhiên là đã làm việc hết một buổi sáng. Hắn cảm giác mình rất tự kỷ mới nghĩ rằng người ta đến công ty là vì mình.

“Dù sao ở nhà cũng nhàn rỗi!’’ Thôi Văn Tường không để ý lắm đến hắn, chỉ vội đem giấy sticker đủ màu ghi chú phân loại, “Hơn nữa, chuyện công tác tôi đều quên hết, cần một đoạn thời gian mới có thể bắt đầu lại. May mắn Điền thư ký bọn họ đều rất quan tâm đến tôi, dạy tôi không ít chuyện!” Cô nói xong, còn mỉm cười đối với Điền thư ký.

Điền thư ký quan tâm cô ta? Chuyện này thực mới mẻ!

Hắn nhớ rõ trước đây Diệp thư ký thường than vãn với hắn rằng các thư ký khác rất khó thân cận, thậm chí còn hy vọng có thể thay đổi vị trí. Tốt nhất là vào phòng làm việc của hắn, cũng tiện lợi cho việc bọn họ ‘chung sống một chỗ’!

Không ngờ mất trí nhớ, thái độ lại thay đổi 180 độ!

Vi Hữu Thư còn đang suy nghĩ, Thôi Văn Tường sửa soạn được một nửa lại đột nhiên nhớ ra chuyện gì.

“A, thực xin lỗi! Tôi có phải hay không nên gọi cơm trưa cho anh?” Cô nhớ rõ hình như đây cũng là công việc của thư ký, suýt nữa thì quên!

Hắn ngẩn ra, thuận miệng nói dối, “Không sao! Tôi cũng thường ra bên ngoài ăn!”

Kỳ thực hắn cũng không kén ăn. Trước đây đều là do cô gọi cơm hộp cho hắn.

“Vậy là tốt rồi! Tôi có rất nhiều chuyện không nhớ rõ, nếu có sai phạm gì làm ơn nhắc nhở tôi!” Thôi Văn Tường tin tưởng hắn, nhẹ nhàng thở ra.

“Vậy còn cô? Cô bữa trưa muốn ăn gì?” Hắn đoán là tám phần mười cô cũng quên đi.

Quả nhiên, cô ngẩn ra, “Tôi… còn chưa nghĩ ra. Có lẽ đợi lát nữa ra ngoài tùy tiện mua chút gì đó…”

“Chân cô như vậy, ra ngoài bằng cách nào?” Hắn nhìn cô, đoán chắc ngay cả ăn cơm trưa cũng quên.

“Không sao! Chẳng qua là chậm một chút thôi…” Xạo, kỳ thực chân băng bó như vậy là cực kỳ khó đi lại. Nhưng cô cũng không có nói với hắn. Dù sao không vội, chậm rãi đi cũng được.

Vi Hữu Thư nhìn cô, trong lòng cảm giác ‘đây không phải Diệp thư ký’ ngày càng mãnh liệt.

Nhưng mặc dù nghi hoặc, hắn cũng biết nơi này không tiện nói chuyện. Bên cạnh mấy người phụ nữ kia mặt ngoài cúi đầu công tác, trên thực tế là đang vảnh tai lên nghe bọn họ nói chuyện. Hắn cũng không muốn có văn phòng chuyện xấu.

“Chính cô tự lo đi! Thương chưa lành cũng đừng ham!” Nói xong, hắn nghĩ nghĩ lại bổ sung một câu, “Nếu đã đi làm lại, buổi chiều vào văn phòng tôi, tôi có việc giao cho!”

“Vâng, được thôi!” Cô gật đầu.

.*.

2 thoughts on “[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 3.1

  1. banhmikhet 07/04/2013 lúc 8:34 sáng Reply

    thanks nàng nha

  2. xinhlatokieukunglato 10/03/2014 lúc 8:02 chiều Reply

    đọc bộ này lại nhớ truyện “ngoài ý muốn đã yêu lại rồi” hy vọng là anh cũng sẽ thấy điểm quen mà nhận ra chị

Chém gió này :">

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: