[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 2.2

Bị Tuyển Giai Phu

Dịch giả & Biên tập: Hoa Trà Trong Gió

Chương 2

~ Part 2 ~

“Tiểu thư, cô có thẻ hội viên không?”

Cô gật đầu, đang muốn đọc số điện thoại, lại thoáng nhìn thấy Vi Hữu Thư cũng đi theo mình đến đây, mới đột nhiên nhớ đến hiện tại mình là Diệp Cẩn Đồng, vội vàng sửa nói: “A, tôi không có thẻ hội viên!”

“Vâng…” Cô gái đem những thứ trong làn bỏ ra, bắt đầu tính tiền.

“Cô mua nhiều thứ vậy, có thể mang về hết sao?” Vi Hữu Thư nhíu mày nhìn ba cái giỏ lớn, hoài nghi hỏi.

Hắn biết nhiều phụ nữ thích đi dạo phố. Nhưng đây là lần đầu tiên có người gục ngã không phải vì quần áo trang sức, mà là hóa chất nguyên liệu đủ màu sắc.

Hơn nữa, chân cô còn đang bị thương…

“A? Có lẽ là được…” Thanh âm của cô lộ ra chút do dự.

Ai, mua hóa chất nguyên liệu thực dễ dàng không kiềm chế được…

“Tổng cộng là 8620 đồng!” Nữ nhân viên tính tiền xong, mở miệng nói.

“A, được…” Cô không nghĩ nhiều liền lấy ra ví tiền. Nhưng khi nhìn thấy ví xong lại ngây người.

A, hiện tại cô quên mất mình là Diệp Cẩn Đồng, trên người làm sao lại có nhiều tiền như vậy ?

Thôi Văn Tường kiên trì mở ví tiền ra. Bên trong chỉ có hai tấm danh thiếp cùng với mấy trăm đồng. Cô bất an tiếp tục lục lọi, thật vất vả phát hiện ra thẻ tín dụng.

Hô, may mắn may mắn, cô thở phào nhẹ nhõm. May là còn có thẻ tín dụng, bằng không liền xấu hổ…

Nhưng khi cô nhìn thấy ký tên ở mặt trái thẻ tín dụng, lại bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề…

Cô chưa từng luyện tập chữ ký của Diệp Cẩn Đồng, làm sao bây giờ ?

Đúng lúc cô đang do dự, bên cạnh lại có một cánh tay vươn qua.

“Quẹt thẻ của tôi đi!” Vi Hữu Thư đem thẻ tín dụng đưa cho nhân viên cửa hàng.

Thôi Văn Tường giật mình, mở miệng muốn từ chối. Nhưng nghĩ lại trên người mình không có đủ tiền… A, đúng rồi, hiện tại cô là Diệp Cẩn Đồng, không phải là Thôi Văn Tường.

Trời ơi! Cô làm sao có thể quên mất chuyện trọng yếu như vậy? Thậm chí còn vô tư phá sản! Thẻ tín dụng không thể dùng, cô lại không có cách nào đến ngân hàng lấy tiền. Sau này muốn sống như thế nào?

“Cảm ơn!” Cô cúi người xuống cảm tạ, trong lòng âm thầm kêu xui xẻo.

“Không cần cảm ơn. Đây là tạ lễ của tôi. Không phải cô muốn giới thiệu hàng hóa thích hợp làm quà tặng cho tôi sao?” Hắn lạnh nhạt nói.

Cô sửng sốt: “Nếu anh cần, đương nhiên tôi sẽ viết danh sách cho anh!”

“Không giúp tôi chọn?”

“Việc này…” Cô cúi đầu nhìn chân trái băng bó, ý tứ từ chối thực rõ ràng.

Cô có chút không hiểu. Rõ ràng mấy hôm trước ở bệnh viện còn tỏ vẻ không muốn cùng cô dây dưa. Hôm nay thái độ lại đột biến?

“Cô chạy một đoạn đường xa đến mua hóa chất nguyên liệu được, lại không giúp tôi đi chọn mua đồ được?” Đáng tiếc, Vi Hữu Thư không có ý định buông tha cô, “Lại nói, tôi đoán cô hẳn là bắt taxi hoặc xe buýt đến? Khi nào chọn xong quà, tôi có thể thuận tiện đưa cô về nhà, cũng bớt việc khiêng đồ cho cô!”

Hắn nói xong, cầm lấy bút ký tên lên hóa đơn. Còn thay cô xách hai túi chiến lợi phẩm nặng kinh người.

“Đi thôi!”

Cô hoàn toàn không có quyền lợi cự tuyệt, đành phải chống gậy đi theo sau.

“Được rồi! Tôi có thể giúp anh chọn lễ vật. Nhưng anh nói cho tôi biết tính cách của bạn anh, thích cái gì, ghét cái gì, tôi mới có thể cho lời khuyên được!” Thật vất vả đi đến bên cạnh hắn, cô buồn bực nói.

Không còn cách nào khác. Bắt người tay ngắn, mấy ngàn đồng đối với Thôi Văn Tường chỉ là mấy đồng lẻ, nhưng đối với mất trí nhớ Diệp Cẩn Đồng thì lại là một gánh nặng.

Huống chi, chân cô chẳng những ngắn hơn chân hắn, tay cô cũng vậy, còn có ‘con tin’ trên tay hắn, muốn chạy cũng chạy không thoát!

“Người bạn kia sao?” Trên mặt hắn đột nhiên hiện lên một nụ cười chua sót, “Cô ấy là một người rất dịu dàng, lương thiện. Mọi người đều thích cô ấy. Nhưng tôi cảm thấy đó không phải là tính cách thật của cô ấy. Những lúc bị áp lực, cô ấy luôn làm theo ý người khác, không hiểu suy nghĩ của chính mình. Nếu có thể… tôi muốn cô ấy sống vui vẻ hơn, chân thành với bản thân mình hơn!”

Không biết tại sao, nghe lời nói của hắn, trái tim Thôi Văn Tường đột nhiên có cảm giác xúc động.

Tiếng nói của hắn xuyên thấu qua màng nhĩ, sinh ra cộng hưởng, vang vọng trong não.

Áp lực, không trung thực với chính mình? Vì sao những lời hắn nói lại cho cô cảm giác rất quen thuộc?

Đến khi nhìn thấy vẻ mặt phức tạp của hắn, một câu hỏi cứ như vậy không trải qua suy nghĩ liền lập tức phun ra ngoài: “Anh thích cô ấy?”

Vừa nói xong, Thôi Văn Tường liền cực kỳ hối hận.

Thật sự là không thể ngu ngốc hơn! Nhìn biểu tình của hắn, ngay cả đứa ngốc cũng biết là hắn không có được người kia. Không, thậm chí ngay cả cơ hội theo đuổi đối phương cũng không có. Cô làm gì lại chọc vào chỗ đau của người ta ?

Không nghĩ tới, Vi Hữu Thư chỉ cười cười, hào phóng thừa nhận, “Đúng thế!”

Cô xấu hổ quay đầu, “Hiểu rồi! Tôi nhất định sẽ giúp anh chọn lễ vật. Tôi nghĩ, chắc là anh sẽ không có yêu cầu về giá cả…”

Hắn tinh tế đánh giá sắc mặt của cô, trong chốc lát mới gật đầu: “Đương nhiên là không!”

“Được, vậy chúng ta đi thôi!” Cô gật đầu, xoay người đi.

.*.

Một chiếc xe Benz màu thâm lam đỗ trước cửa ngõ nhỏ hẹp, cực kỳ đối lập với khung cảnh xung quanh.

“Ừm… Tôi nghĩ là anh đừng lái xe vào, sợ lát nữa lại ra không được! Tôi xuống xe ở đây là được rồi!”

“Không sao! Cùng lắm thì đỗ xe ở bên ngoài. Chân cô còn bị thương mà, đúng không?” Vi Hữu Thư thản nhiên nói, cuối cùng vẫn lái xe vào trong ngõ nhỏ.

“Đến nhà tôi rồi! Cảm ơn anh đưa tôi trở về!” Cô cởi xuống dây an toàn, cảm tạ hắn.

“Đây là nơi ở của cô?”

“Đúng vậy!” Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của hắn, Thôi Văn Tường cảm thấy có vài phần ngượng ngùng.

Tuy rằng nơi này là do Diệp Cẩn Đồng thuê. Nhưng hiện tại cô mới là chủ nhân của thân thể này. Để sếp nhìn thấy nơi ở như vậy, thực sự là xấu hổ.

“Nhất thiết phải ở đây sao? Tôi nhớ rõ hình như công ty không có trừ bậy bạ tiền lương của nhân viên?” Hết ngạc nhiên, Vi Hữu Thư mở miệng.

Tuy rằng hắn biết cô cũng không dư dả gì, nhưng như thế này có phải hay không quá mức rồi?

“Khụ… có lẽ lúc trước tôi muốn để dành tiền…” Kỳ thật cô cũng rất muốn biết suy nghĩ của Diệp Cẩn Đồng. Ở nơi này, buổi tối một mình trong nhà sẽ không sợ sao?

“Cô ở tầng mấy? Có cần tôi giúp cô mang lên không?” Cái nhà trọ cũ kỹ này không cần nghĩ cũng biết là không có thang máy.

“Cái gì? Không… không cần… Cũng không cao lắm, tôi có thể tự đem lên…” Cô vội nói, không muốn làm phiền hắn. “Anh đừng đỗ xe ở đây, cản trở giao thông. Tốt nhất là nên rời đi thôi!”

Tối nay nói là giúp hắn chọn lễ vật, nhưng chẳng qua là dạo dạo, mua dầu ô liu cùng với mấy bình dầu tử tinh 10 ml đã trên mấy vạn đồng. Sau đó hắn liền mang cô đi khắp siêu thị mua một đống nguyên liệu nấu ăn có thể để lâu, tránh tình trạng mấy ngày tới cô có thể không tiện hoạt động mà đói chết ở nhà.

Đương nhiên tiền là do hắn trả. Tuy rằng cô không muốn thiếu nhân tình, nhưng sự thật tàn khốc, trên người cô chẳng có mấy đồng cả!

Vi Hữu Thư nghĩ lại, thấy cũng đúng. Thế là “Ừ” một tiếng, không kiên trì thêm, cười nhạt nói: “Vậy tôi không đi nữa. Mấy này nay nếu không có việc gì thì đừng đi ra khỏi cửa, an tâm tĩnh dưỡng!”

“Vâng, cảm ơn!” Cô như trút được gánh nặng, mở cửa xuống xe lấy đồ.

Vi Hữu Thư nhìn qua kính chiếu hậu thấy cô đem gậy gác ở một bên, đem tất cả đồ ăn vặt trong xe bỏ ra ngoài. Sau đó một tay cầm theo túi plastic, một tay chống gậy đi vào nhà trọ cũ kỹ. Qua lại hai ba lần mới đem đồ lấy hết.

Thấy cô bộ dáng này, chắc cũng phải đến nửa tiếng, qua lại hai ba lần mới có thể đem hết những thứ này vào trong nhà.

Nhưng hắn không hề giúp cô. Đến khi cô đem tất cả đồ mang vào trong nhà trọ, vẫy tay chào tạm biệt hắn xong, hắn mới nhẹ nhàng nói câu chúc ngủ ngon, sau đó lái xe ra khỏi ngõ nhỏ.

Hắn dừng xe ở ven đường, vị trí mà ở nhà cô tuyệt đối nhìn không tới, lẳng lặng trầm tư.

Rất kỳ quái!

Vi Hữu Thư nghiêng đầu nhìn gói dầu tinh tử được đóng gói xinh đẹp ở tòa lái, hơi đăm chiêu.

Hắn có tâm tư tinh tế, là người quan sát rất tỉ mỉ. Đêm nay mang theo Diệp thư ký lòng vòng đi dạo, kỳ thực là muốn mượn cô hội quan sát cô. Nhưng hắn nghiên cứu cả buổi tối, cũng chẳng có đầu mối gì.

Hắn không phải bác sĩ, đối với kết cầu não bộ phức tạp của con người hắn không có khái niệm gì cả. Chuyện mất trí nhớ cũng chỉ qua điện ảnh và tiểu thuyết mà biết, tự nhiên không hiểu được bình thường mất trí nhớ sẽ như thế nào.

Nhưng không biết nên nói thế nào. Hắn cảm thấy Diệp thư ký giống như không mất trí nhớ, lại giống như thay đổi hẳn một người khác.

Cô nhớ rõ những chuyện khác, lại chỉ quên những chuyện liên quan đến chính mình. Trước đây Diệp Cẩn Đồng có năng lực công tác khá tốt, cá tính lại rất mạnh mẽ, thậm chí còn hơi áp bức người khác. Nhưng hôm nay cô lại ra vẻ trấn tĩnh, dù vậy vẫn bị hắn nhìn ra cô rất bồn chồn.

Chuyện đó có thể biện hộ là do ảnh hưởng của việc mất trí nhớ. Nhưng một người vẫn còn nhớ rõ rất nhiều chuyện, khi nhắc đến sở thích lại có thể chậm rãi mà nói, cho dù mất trí nhớ đến mức hoàn toàn không nhớ rõ những chuyện liền quan đến mình, nhưng làm sao cá tính lại có thể thay đổi hoàn toàn như vậy ?

Trước đây Diệp Cẩn Đồng luôn ngóng trông lúc nào cũng có thể bám theo hắn, thường tìm lý do muốn tiếp xúc với hắn, khiến cho hắn nhức đầu vô cùng. Nhưng hôm nay cô lại trăm phương nghìn kế muốn bảo trì khoảng cách với hắn, tình nguyện bị thương thêm cũng không muốn hắn giúp đỡ mang đồ vào trong phòng.

Hắn thực nghi hoặc.

Nếu không phải đã thử vài câu, lúc nói chuyện phiếm với cô làm bộ như lỡ đãng nhắc đến chuyện quá khứ, hoặc cố ý nói sai một số chỗ. Nhưng phản ứng của cô thủy chung chỉ có mờ mịt. Hơn nữa trong quá khứ, khi đối mặt với hắn, cô thường không chút nào che dấu yêu say đắm. Nhưng nay lại hoàn toàn biến mất. Khi biết hắn có người yêu, cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt.

Đương nhiên chuyện này đối với hắn mà nói thì rất tốt. Chưa cần nhắc đến chuyện trong lòng hắn đã sớm có người, mặc dù không có, hắn không thích chuyện tình cảm văn phòng.

Nếu về sau Diệp Cẩn Đồng đều có thể duy trì tình trạng này, hắn thực sự có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng càng như vậy, hắn lại càng cảm thấy kỳ quái.

“Thật là… có cái gì đáng phiền não? Kết quả như vậy là tốt nhất!” Vi Hữu Thư thấp giọng nói. Khóe miệng mỉm cười, cầm lấy hộp quà được đóng gói tinh mỹ.

Đây là lần đầu tiên hắn mua lễ vật cho ‘cô’. Tuy rằng… đây cũng là lần cuối cùng…

Lại nói tiếp, hắn cũng nên cảm ơn Diệp thư ký. Nếu không, người ngoài nghề như hắn thật đúng là không biết nên mua cái gì tặng cô ấy.

Mặc dù biết rõ rằng lễ vật này chưa tặng, cũng đã vĩnh viễn không được mở ra. Giống như tình yêu của hắn, chưa có cơ hội nảy mầm đã sớm héo rũ. Hắn vẫn hy vọng có một lần cuối cùng, đưa đưa cho cô một lễ vật tình yêu.

Bây giờ nhớ đến, hôm nay hắn đặc biệt để ý đến Diệp thư ký, có lẽ một phần là do cô ấy lại có sở thích giống như ‘cô’.

Thứ này, cô hẳn là sẽ thích đi ? Vi Hữu Thư không thể quên được ánh mắt tỏa sáng của Diệp thư ký khi chọn lễ vật cùng mình.

Biết bao hy vọng có thể nhìn thấy vẻ mặt như vậy của ‘cô’.

“Văn Tường, nếu em còn sống, hẳn là cũng sẽ thích phần lễ vật này?”

Chỉ còn thanh âm của hắn nhẹ nhàng quanh quẩn trong xe…

.*.

4 thoughts on “[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 2.2

  1. banhmikhet 07/04/2013 lúc 8:31 sáng Reply

    thanks nàng nha

  2. Dth 05/06/2013 lúc 12:42 sáng Reply

    Cam on ban nhe.

  3. xinhlatokieukunglato 10/03/2014 lúc 7:56 chiều Reply

    thế là chị chết thật rồi à? sau này phải sống trong thân xác kia sao?

  4. nhoxbi 09/06/2014 lúc 2:55 chiều Reply

    cam on ban nhieu nhe:))

Chém gió này :">

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: