[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 1.2

Bị Tuyển Giai Phu

Dịch giả & Biên tập: Hoa Trà Trong Gió

Chương 1

~ Part 2 ~

Thôi Văn Tường ngượng ngùng nhìn các vị bác sĩ y tá đi qua đi lại trước mặt, làm đủ các loại kiểm tra, trong lòng thực bất an.

“Cô có cảm thấy đau đầu hay chóng mặt gì đó không?”

“Cũng… hơi hơi…” Cô nuốt nước miếng.

Nếu như cô nói thật, có thể bị tống vào viện tâm thần không?

Bác sĩ nhìn kết quả báo cáo, kỳ quái nhíu mày: “Tuy rằng não bộ của cô bị va chạm, có hiện tượng não chấn động nhẹ, nhưng theo kết quả máy tính cho ra, cũng không hề phát hiện não bộ của cô có gì dị thường hay tụ huyết… Theo lý thuyết, hẳn là không hề có tình huống mất trí nhớ!”

Bởi vì cô không hề mất trí nhớ. Chẳng qua là linh hồn vào nhầm thân thể! Thôi Văn Tường vụng trộm nghĩ.

Vừa rồi khi cô nhìn lịch, xác định bây giờ vẫn là năm 2011, ngày vẫn là ngày cô đi thử áo cưới, sau đó phát hiện bạn gái Vi Hữu Luân có thai. Mà thành phố này vẫn là thành phố cô đang sống.

Rõ ràng vẫn là thế giới này, không có bất trắc gì xảy ra… ít nhất là cô thấy vậy. Nhưng bản thân cô lại thay đổi một thân phận mới, thay đổi một góc nhìn mới.

Thôi Văn Tường không biết nên giải thích chuyện này như thế nào.

Nếu bây giờ cô đang nằm mơ, vậy tại sao cô lại thấy đau ? Nhưng nếu ‘Thôi Văn Tường’ mới là mơ, vì sao những chi tiết suốt hai mươi mấy năm qua, cô đều nhớ rõ ràng.

Thôi Văn Tường thuộc chủ nghĩa duy vật. Nhưng lúc này cô không thể không tin tưởng vào thần tiên quỷ quái.

Bác sĩ ra khỏi phòng sau, cô ngồi trên giường ngẩn người.

Người phụ nữ lúc nãy đến thăm cô bởi vì phải trực ca đêm, lại không thể đột nhiên xin nghĩ, nên bất đắc dĩ phải rời đi. Nhưng Thôi Văn Tường vẫn vô cùng cảm kích sự nhiệt tình của chị ấy.

Hiện tại cô đã biết chị ta gọi là Mã Viện Lỵ, là chị em tốt cùng lớn lên của cô nhi viện với Diệp Cẩn Đồng, hiện tại đang ở trong một công ty điện tử làm nhân viên trực đêm, là một trong số những người bạn tốt của Diệp Cẩn Đồng.

Đáng tiếc thời gian nghỉ ngơi của Mã Viện Lỵ cùng người bình thường hoàn toàn trái ngược, nên hai người cũng ít khi gặp mặt, bởi vậy không hiểu biết lắm tình huống của nhau gần đây.

Mã Viện Lỵ chỉ nói trước đây trong hồ sơ cá nhân ở công ty, Diệp Cẩn Đồng điền tên cô ấy vào vị trí người liên lạc, nên khi bệnh viện gọi điện thoại cho sếp của Diệp Cẩn Đồng, hắn liền theo hồ sơ cá nhân gọi Mã Viện Lỵ đến.

Nhưng di động của Diệp Cẩn Đồng lại hư, mà cô lại đem tất cả số điện thoại lưu trong máy, trong sim chỉ có duy nhất dãy số của sếp, hại cô hiện tại không biết nên liên lạc với ai.

Tuy rằng đời trước cô chưa bao giờ làm cấp dưới, nhưng Thôi Văn Tường cũng biết, là « sếp » ai cũng chán ghét viên công phiền toái chính mình !

Lúc trước bị thương đã phiền toái sếp một lần, bây giờ lại gọi điện cho hắn nói mình bị mất trí nhớ, không cẩn thận coi chừng ngày mai cũng không thể quay lại công ty đi làm.

Ai, đột nhiên thay đổi một gương mặt xinh đẹp lại mất đi những gì quen thuộc nhất, tình huống này thực sự là phức tạp.

Khi cô đang miên man suy nghĩ, cửa phòng bệnh bị gõ hai cái, sau đó mở ra.

Thôi Văn Tường theo bản năng quay đầu lại, nhưng nhìn thấy gương mặt của đối phương lại trừng lớn.

“Hữu Thư?” Cô kinh ngạc kêu lên.

Trời ơi, tại sao hắn lại ở chỗ này ? Không… phải nói, hắn tại sao lại đến đây ?

Cô còn chưa quen được thân phận mới này. Tuy rằng có suy nghĩ muốn chờ đợi nhìn thấy người quen, nhưng không nghĩ rằng nhanh như vậy. Điều này khiến cô trở tay không kịp.

Chẳng lẽ Vi Hữu Thư lại biết chuyện xảy ra trên người cô ?

Trái tim cô đột nhiên đập mạnh, giống như đang lạc trong đêm tối đột nhiên nhìn thấy một ngọn đèn.

“Hữu Thư, tôi…” Từ khi tỉnh lại đến giờ, cô vẫn ở trong trạng thái bất an, lại không có người để tâm sự. Thật vất vả mới nhìn thấy người quen, đương nhiên liền vội vàng muốn nói gì đó với hắn.

Không ngờ, Vi Hữu Thư lại cắt ngang lời cô: “Không phải cô mất trí nhớ sao? Tại sao lại nhớ rõ tôi?”

Khuôn mặt hắn lạnh lùng, thậm chí còn có vài phần đề phòng.

“Hả…?” Thôi Văn Tường ngơ ngác, không dự đoán được hắn lại có phản ứng này.

Trong trí nhớ của cô, Vi Hữu Thư luôn luôn cười đến xán lạn, đối với ai cũng đều nhiệt tình hào phóng, khiến cô không biết nên đối mặt với hắn như thế nào.

Cô không thể ngờ rằng hắn lại có vẻ mặt lạnh lùng này, cả người tản ra hơi thở cảnh cáo ‘đừng lại gần’…

Thôi Văn Tường còn chưa phản ứng lại, Vi Hữu Thư tiếp tục nói: “Cô nên nhớ rõ, tôi trước đây đã nhắc qua, tôi quan tâm đến cô, bởi vì cô là thư ký của tôi. Còn những chuyện khác, cô tốt nhất đừng mơ mộng đến!”

“Tôi là thư ký của cậu?” Thôi Văn Tường sửng sốt, hoàn toàn bỏ qua lời cảnh cáo của hắn.

Hóa ra Vi Hữu Thư xuất hiện, bởi vì Diệp Cẩn Đồng là thư ký của hắn?

Thế giới này không khỏi quá nhỏ đi?!

Nhưng khi biết hắn đến thăm thư ký mà không phải là thăm Thôi Văn Tường, trong lòng cô lại cảm thấy mất mát…

Chẳng lẽ… nhân vật Thôi Văn Tường này lại chỉ là ảo giác của cô?

“Diệp thư ký, hiện tại tâm trạng của tôi cực kỳ tồi tệ, không có thời gian chơi trò chơi mất trí nhớ với cô!” Vi Hữu Thư cau mày nói, hình như đã nhận định rằng cô giả vờ, “Trên thực tế, tôi không phải đến thăm cô. Chẳng qua là vừa lúc có việc ở bệnh viện, người bạn họ Mã của cô gọi đến kể chuyện của cô cho tôi nghe, nên tôi mới…”

“Tôi thực sự mất trí nhớ!” Cô vội vã ngắt lời hắn, thấy vẻ mặt hoài nghi của hắn, cô lại bổ sung, “Tôi nhớ được nhiều chuyện, nhưng những chuyện liên quan đến tôi lại không hề nhớ… Tôi nhìn thấy mặt anh, biết anh là Vi Hữu Thư, nhưng không thể nhớ được tôi cùng anh có quan hệ gì. Vừa nghe anh nói xong, hình như tôi là thư ký của anh?”

Vi Hữu Thư trừng mắt nhìn cô, giống như muốn xác định xem mức độ đáng tin cậy của lời cô.

Ngoài công việc, hắn thực sự không muốn cùng cô thư ký này dây dưa. Huống hồ hiện tại, hắn cũng không có tâm tư đi suy nghĩ chuyện khác.

Nhưng mặc kệ như thế nào, cô ta cũng là cấp dưới của hắn. Cô ta gặp nạn lúc tan tầm, là một cấp trên, cũng nên đến thăm một chút.

Huống chi, khi cô ta gặp nạn, bệnh viện lại gọi đến cho hắn. Nếu cô quả thực mất trí nhớ, hắn cũng không thể không quan tâm.

Cân nhắc một lúc sau, hắn mới nói: “Vậy cô có thể nhớ được chuyện gì?”

“Tôi…” Cô do dự một chút, “Tôi nhớ rõ hôm nay là ngày mấy tháng mấy, cũng nhớ rõ đây là nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, nhớ rõ anh, nhớ rõ đây là bệnh viện nào… Nhưng có rất nhiều chuyện không nhớ rõ, đặc biệt là chuyện của bản thân. Tôi thậm chí còn không biết bản thân tên gọi là gì, ba chữ Diệp Cẩn Đồng này là do Mã Viện Lỵ nói với tôi.”

Chuyện này cũng quá kỳ quái đi?! Vi Hữu Thư cau mày…

“Vậy cô có nhớ mình bao nhiêu tuổi không?”

Cô suy nghĩ một lát, cẩn thận trả lời, “Tôi vừa nhìn qua chứng minh thư… hình như là 27 tuổi…”

Phải xem chứng minh thư mới biết tuổi của mình?!

“Nhà ở đâu còn nhớ không?”

“Hộ khẩu của tôi hình như ở Nghi Lan… Hiện tại nhà ở đâu cũng không biết…” Cô chắc chắn không có khả năng mỗi ngày đều bắt xe đi làm!

“Công tác ở đâu?”

“Hả? Chung công ty với anh?” Bây giờ nhớ lại, cô lại không hề biết Vi Hữu Thư công tác ở đâu.

Ai, thanh mai trúc mã như cô thật sự là hữu danh vô thực. Lại càng không nói đến chuyện bọn họ suýt nữa trở thành chị dâu – em chồng.

“Cô thích ngôi sao ca nhạc nào?”

Thôi Văn Tường lắc đầu. Sở thích của Diệp Cẩn Đồng làm sao cô có thể biết?

“Đồ ăn yêu thích?”

Lại lắc đầu.

“Trong nhà có mấy anh chị em?”

Cô làm sao có thể biết chuyện này? Thôi Văn Tường định lắc đầu lần nữa, nhưng lắc được một nửa lại đột nhiên dừng lại, “Khoan đã, hình như tôi lớn lên trong cô nhi viện!”

Hắn nhìn thấy hồ sơ cá nhân của cô hẳn là phải biết chứ, tại sao lại hỏi cô vấn đề này?

Nhưng qua phản ứng của cô, Vi Hữu Thư liền xác định được cô thực sự mất trí nhớ.

Rốt cục biết được đây không phải thủ đoạn mới để hấp dẫn sự chú ý của mình, vẻ mặt hắn cuối cùng cũng hòa hoãn.

“Thực xin lỗi, hôm nay tâm trạng của tôi không được tốt lắm, thái độ đối với cô có chút không tốt…” Hắn rất nhanh xin lỗi vì thái độ của mình, “Cô cứ an tâm tĩnh dưỡng. Chuyện trong công ty không cần lo lắng. Bởi vì cô bị thương trong lúc đi làm, nên tiền viện phí và tiền lương công ty sẽ trợ cấp. Toàn bộ phí dụng chữa bệnh cho dù công ty không trả, tôi cũng sẽ thay cô thanh toán!”

Hắn vốn không phải là người ý chí sắt đá. Lại nói, dù sao cô cũng có thể xem như bị nửa ‘tai nạn lao động’, bởi vậy chỉ cần đối phương không có suy nghĩ gì khác, hắn sẽ cố hết sức mà giúp đỡ.

Thôi Văn Tường ngẩn người, không nghĩ đến hắn sẽ chuyển biến thái độ nhanh như vậy, khiến cô bắt đầu hoài nghi người này có phải hay không là Vi Hữu Thư mà cô nhận thức…

Một lúc sau, cô mới gượng gạo mở miệng: “Cảm ơn, tôi sẽ cố gắng tĩnh dưỡng, mau chóng trở về công tác.”

“Không cần gấp, cứ từ từ. Có chuyện gì mà Mã tiểu thư không thể thay cô xử lý, cứ gọi cho tôi!” Thái độ của hắn so với lúc trước ôn hòa hơn rất nhiều.

“Được!” Thôi Văn Tường gật đầu.

Cô biết lúc này không phải là lúc giả vờ kiên cường. Thay đổi thân phận mới, cô thực sự cần giúp đỡ. Đặc biệt là những người có quan hệ với mình trong quá khứ.

“Vậy tôi đi trước!” Hắn gật đầu, xoay người rời đi.

Nhìn cửa phòng khép lại, Thôi Văn Tường hơi cau mày.

Đương nhiên cô nhìn được Vi Hữu Thư vì có chuyện mà tâm tình không tốt. Nhưng trong trí nhớ, hắn luôn cười đến tiêu sái, giống như trên đời này không có gì có thể khiến hắn phiền lòng.

Đó cũng là nguyên nhân khiến cô không thích hắn. Cô luôn theo cuộc sống nề nếp, không thích cá tính cà lơ phất phơ này.

Nhưng lần này Vi Hữu Thư mặc dù đã cố gắng che dấu, nhưng cô vẫn nhìn thấy sự mệt mỏi của hắn.

Cô rất ngạc nhiên, rốt cuộc là chuyện gì lại khiến hắn có biểu tình như vậy?

Cô còn đang suy nghĩ chuyện của hắn đến nhập thần, căn bản đã quên tình cảnh kỳ lạ của mình.

.*.

2 thoughts on “[Bị Tuyển Giai Phu] Chương 1.2

  1. banhmikhet 07/04/2013 lúc 8:24 sáng Reply

    thanks nàng nha

  2. xinhlatokieukunglato 10/03/2014 lúc 7:44 chiều Reply

    anh k vui là vì chị bị tai nạn?

Chém gió này :">

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: